Những năm 50-60-70 của thế kỉ trước , những đảng viên đcsvn luôn quyết tâm : Đánh lùi từng bước , đánh đổ từng bộ phận , tiến tới đánh bại hoàn toàn chủ nghĩa đế quốc , mang lá cờ bách chiến bách thắng của chủ nghĩa mác-lê tới đích cuối cùng = đứng trên mồ huyệt chôn CNĐQ , mà nay – THẾ KỶ 21 – sao một PGS-TS-NGƯT-ĐẠI TÁ-Đảng viên đcsvn- Giảng viên chính trị học viên BQP, Anh bộ đội yêu quý của cụ chỉ mong muốn gữi lấy cái… SỔ HƯU …? với bất cứ giá nào kể cả làm nô lệ !
Đàn áp – Dân vận ?
Tổng Trọng trong bài phát biểu bế mạc hội nghị tw7 kêu gọi đẩy mạnh ” công tác dân vận ” nhưng những người dưới quyền Ông ( công an , tòa án , viện kiểm sát ) lại tăng cường đàn áp và kết án tù những người yêu nước …phải chăng ‘ đàn áp ‘ những người yêu nước là công tác ” dân vận ” của đảng csvn ?
VIỆT NAM-Tổ Quốc Tôi yêu thích NHẤT …!
Trong 10 quốc gia của hiệp hội ASEAN , Việt Nam là Tổ Quốc Tôi yêu thích NHẤT . Ngày 2-9-1945 VNDCCH ra đời – Nhà nước Công-Nông đầu tiên có mô hình KT-XH mới NHẤT , CT HCM có nhiều đạo đức NHẤT , nhiều đến nỗi mà 90 triệu dân VN , từ GS-TS đến các cháu mới đi học vỡ lòng , học đạo đức của CT HCM ròng rã 10 năm vẫn chưa học xong, rồi chỉnh sửa Hiến Pháp nhiếu NHẤT ( Từ 1945 đến 2013 có 5 hp ) , Nhà Nước có nền dân chủ NHẤT ( dân chủ gấp vạn lần Nhà Nước TBCN – lời Giáo Sư-Tiến Sỹ Phó CT nước N-T-Doan ) , nhiều GS-TS giấy NHẤT , và số lượng đảng viên theo chủ nghĩa mác-lê-mao nhiều NHẤT , chiếm giữ nhiều quyền lực NHẤT , từ CT Nước đến Tổ trưởng dân phố , xóm ấp và cuối cùng đv đcsvn NHIỀU ĐẤT , NHIỀU TIỀN NHẤT .
30-4 : NGÀY HÒA HỢP & THỐNG NHẤT
Ngày 30-4 nên chăng gọi là NGÀY HÒA HỢP & THỐNG NHẤT !
Ngày 27-1-1973 Hiệp định Paris được kí kết . Hiệp định quy định : trong vòng 60 ngày lính Mỹ và lính nước ngoài đồng minh của Mỹ và VNCH phải rút hết khỏi Nam Việt Nam . Như vậy , sau ngày 27-3-1973 đến ngày 30-4-1975 thực chất là cuộc chiến giữa những người Việt với nhau – cuộc chiến giữa những người anh em Nam-Bắc .
Gần 40 năm sau ngày kết thúc chiến tranh ( 1975-2013 ) cứ đến ngày 30-4 , Báo , Đài ‘ lề phải ‘ của đảng lại say xưa với chuyện THẮNG-THUA . Thắng ai ? ai thắng ? Vui có trọn vẹn được không khi mà ngày 30-4 đến có 1 triệu người vui thì cũng có hơn 1 triệu người buồn ?
Anh thắng Em có gì đáng tự hào ? Em thắng Anh có gì mà kiêu hãnh ? Khoe khoang với HÀNG XÓM để mà làm gì khi mà MẸ VIỆT NAM thảm bại ? Gần 40 năm , đêm nào MẸ không khóc thương , khói hương cho những đứa con mà MẸ rứt ruột sinh ra cùng trên bàn thờ TỔ TIÊN , mà khi sinh thời CHÚNG lại ở hai phía của cuộc chiến , chúng cầm súng bắn giết lẫn nhau , không biết ai xui khiến chúng mà chúng coi nhau như kẻ thù và rồi cùng gục ngã trên mảnh đất của cha ông khi còn rất trẻ !
Chúng ta rất nhiều Giaó sư , rất nhiều Tiến sỹ nhưng sao chúng ta không nhớ lời căn dặn của Cha Ông : “ Khôn ngoan đối đáp người ngoài ; Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau ? “ Đau đớn thay ! Xót xa thay !
Sau gần 40 năm , những người từ trong cuộc chiến trở về hầu hết đã lớn tuổi . Một bộ phận vẫn HỒN NHIÊN , VÔ TƯ và SAY XƯA với chiến thắng ; một bộ phận luôn suy tư trăn trở về hiện tình của Đất Nước có cảm giác hụt hẫng , thất vọng … ; một bộ phận ( đại đa số của cả 2 phía ) cảm thấy hình như bị vứt bỏ sang lề hè của xã hội ; một bộ phận ít ỏi có quyền lực nhờ vào chiến tranh tự nhận mình là người yêu nước nhất vẫn chăm chì say mê ăn mày “ cái dĩ vãng vinh quang ” , vô cảm , rửng rưng ngó nhìn sự tụt hậu ngày càng thê thảm cả về kinh tế và đạo đức xã hội của Đất Nước so với các quốc gia xung quanh .
Gần 40 năm sau chiến tranh , vết thương trên cơ thể MẸ VIỆT NAM vẫn chưa lành , có nên chăng cứ đến ngày 30-4 chúng ta lại cứa thêm trên cơ thể Mẹ những vết dao mới ?
Dù có muộn , ( còn hơn là không bao giờ ) ngày 30-4 không nên gọi là ngày chiến thắng mà nên đổi thành NGÀY HÒA HỢP & THỐNG NHẤT .
Tự sát được yêu !
Hóa ra việc lấy ý kiến nhân dân góp ý ” Dự thảo sửa đổi HP 1992 ” chỉ là cái ” BẪY ” để đảng biết ai là người suy thoái đạo đức ? ( đạo đức của đảng là cái gì vậy ? ) để mà đảng xử lý …
Không ai sống ” Muôn năm ” , mà nghĩ cho cùng sống mãi cũng khổ , đời sống thực vật còn có ý nghĩa gì ? thôi thì TỰ SÁT cho dân khỏi nguyền rủa , cho con cái nó cũng đỡ tủi nhục với hàng xóm .
Quay lưng với dân chủ .
Thế là rõ , với bài phát biểu của tbt đcsvn Nguyễn Phú Trọng ngày 25-02-2013 ở Vĩnh Phú, ct qh Nguyễn Sinh Hùng ở HN ngày 27-02-2013 liên quan tới những góp ý v/v sửa đổi ” Dự thảo sửa đổi HP 1992 ” , ( 2 trong 4 tứ trụ cầm quyền ) đcsvn đã chính thức tuyên bố : đảng quay lưng với dân chủ .
Sự hy sinh vô nghĩa ?
Ngày này 34 năm về trước ( 17-2- 1979 ) Chiến tranh Trung-Việt bùng nổ . ĐCS Trung Quốc xua gần 1 triệu quân xâm lược Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía bắc . Cuộc chiến tuy ngắn ngủi (dưới 30 ngày đêm)nhưng rất khốc liệt và đẫm máu với trên , dưới 100.000 người chết và bị thương ở cả hai phía ( số liệu ước đoán ) . Những nơi nào ở Việt Nam mà Quân giải phóng nhân dân TQ tạm chiếm được trong thời gian của cuộc chiến thì thì hậu quả thật khủng khiếp . Mảnh đất không còn chút gì để có thể hy vọng mong manh là còn có sự sống : phố phường trở thành đống gạch đổ nát , làng quê trở thành đống tro bụi , phụ nữ bị giết sau khi bị cưỡng hiếp , trẻ em và người già bị sát hại dã man . Quân và dân VN đã chiến đấu vô cùng dũng cảm và làm thất bại hoàn toàn mưu đồ xâm lược của TQ , hàng chục ngàn cán bộ , chiến sỹ và nhân dân đã anh dũng hy sinh vì sự toàn vẹn của Tổ Quốc . Hôm nay 17-2-2013 , Hầu hết 700 Tạp chí và Báo ” Lề phải ” đều im lặng , sự im lặng thật đáng sợ !
Tản mạn đêm Giao thừa – Xuân Qúy Tỵ !
Mùa Xuân , theo quy luật của đất trời lại thấp thoáng ẩn hiện trong mỗi ngôi nhà , góc phố , con người. Xuân về, phố phường , làng quê lại rực đỏ cờ Đảng , cờ Tổ Quốc . Những lá cờ thấm đẫm máu đào của hàng triệu anh hùng , liệt sỹ , nhân dân đã hy sinh trong cuộc chiến đấu (dưới sự lãnh đạo của Đảng )chống lại kẻ thù giai cấp , chủ nghĩa tư bản bất công , chủ nghĩa đế quốc thối nát , giải phóng dân tộc và góp phần giải phóng loài người (?) .
Xuân về , TV , báo đài cả nước suốt đêm ngày ngợi ca Đảng quang vinh . Biểu ngữ , băng rôn , cờ xí phần phật tung bay rợp trời “ Mừng Đảng quang vinh , Mừng Xuân Tổ Quốc “. Thiên nhiên thật kỳ diệu , tạo hóa ưu ái và ban tặng chỉ riêng cho con người khả năng thích nghi nhanh (? ) để tồn tại và phát triển trong điều kiện đổi thay quay cuồng đến chóng mặt của xã hội . Nghe xem mãi cũng thành quen , đọc nhìn mãi rồi cũng thấy bình thường , thôi thì ‘ Con hơn Cha là nhà có phúc ‘ , nhưng hình như còn có cái gì đấy lấn cấn … không ổn , đạo lý ở đâu ? trên dưới ở đâu ? lễ nghĩa , lễ phép ở đâu ? mà cứ mỗi độ xuân về, người người hăm hở chúc mừng Đảng 80 năm tuổi trước , thăm hỏi an ủi ( cho có ) Tổ tiên 4000 năm tuổi sau .
Xuân về , dù rằng đã ở gần cuối dốc của phía bên kia của đời người nhưng sao vẫn cứ y như ngày xưa với những điều ước trẻ thơ và lan man với những suy tư trăn trở .
Ngày còn bé , ước có tấm áo mới để khoe nhau , ước được nhiều tiền lì-xì , thế là đủ. Không hiểu sao khi về già lại lẩm cẩm (?) có nhiều điều ước muốn : ước cho mình, ước cho người thân, ước cho xã hội. Ước sao sang năm mới Mình trọn năm sống khỏe , sống vui, các thành viên trong gia đình ai ai cũng khỏe, cũng vui , tiền rất nhiều ( tiền sạch do chăm chỉ làm việc mà có ) , chất lượng cuộc sống tăng, môi trường tự nhiên và xã hội trong sạch hơn , giá các loại hàng hóa dịch vụ đi theo chiều ngược lại, trừ giá trị.
Ước gì đất nước có Hiến Pháp Mới – Hiến pháp của Nhà nước dân chủ-pháp quyền . Đó chính là thành quả vĩ đại nhất của nhân loại tiến bộ giành được trong cuộc đấu tranh sinh tử, lâu dài, bền bỉ, chìm ngập trong biển máu và nước mắt vì “Quyền con người “ . Cuộc chiến vì “Quyền con người “ chạy dọc theo suốt chiều dài lịch sử của nhân loại, nó bắt đầu ngay sau khi xã hội con người hình thành và phát triển mô hình quan hệ xã hội kiểu Nhà nước và nó vẫn chưa dừng lại , nó luôn tiến về phía trước… tiến tới những giá trị ngày càng hoàn thiện và tiến bộ vì “ Quyền con người “ , trong đó có quyền được cho là quý giá nhất , thiêng liêng nhất là : Quyền được tôn trọng là Người . ( Mơ một ngày nào đó , bừng tỉnh dậy sau giấc ngủ dài , những người dân thấp cổ , bé họng của Đất nước tôi có được “ Quyền được tôn trọng là người “ ngay trên mảnh đất của chính Tổ tiên , Cha ông để lại ) .
Ước gì như các nước dân chủ phát triển , con cháu mình được bảo vệ, được ăn ngon, được mặc đẹp, được học hành, được chăm sóc sức khỏe và giáo dục tử tế, biết phân biệt thế nào là tốt – xấu, thế nào là phải – trái ( chứ không thể không biết hay lẫn lộn như ngày nay ), biết thế nào là danh dự, đạo lý , liêm sỷ , hiểu rõ quyền lợi và trách nhiệm của công dân đối với Tổ Quốc , trách nhiệm của người con có hiếu nghĩa với Ông bà , Cha mẹ .
Ước gì Người Việt mình ở khắp nơi trên Thế Giới hãy vì Tổ Quốc , vì Cội nguồn , vì Cha Ông mà rũ bỏ qua quá khứ ‘ Bi thương ‘ , từ bỏ súng đạn, từ bỏ mác lê gươm kiếm . Bỏ qua mặc cảm , hận thù chỉ vì… sự ngộ nhận lầm lẫn và dại ngây , mà cả dân tộc ( không chỉ riêng một ai ) phải gánh chịu một kết cục tệ hại và khủng khiếp nhất trong lịch sử tồn tại và phát triển của dân tộc. Chỉ vì thích nghe Người ta ngợi khen (chắc chẳng thật lòng) là: “Dân tộc anh hùng (dại ngây) , Người lính tiên phong, Lương tâm thời đại (lầm lẫn)” mà hăm hở tình nguyện húc đầu vào đá , để rồi có được một Đất Nước hoang tàn, kiệt quệ. Một phần lãnh thổ thiêng liêng “Đất-Biển-Trời” của Tổ tiên để lại muôn đời cho con cháu bị NGOẠI BANG chiếm đoạt . Thế hệ chúng ta-thế hệ anh hùng ( hoang tưởng ) có tội lớn với Tiền nhân , có tội lớn với lịch sử và có lỗi lớn với muôn đời con cháu mai sau vì đã không bảo vệ và gữi được trọn vẹn “ Giang sơn “ mà Ông Cha ta trải qua lịch sử hàng ngàn năm khai hoang mở cõi , vật lộn với thiên tai , chiến đấu với địch họa , tốn bao nhiêu mồ hôi , nước mắt , máu xương mới giành và có được . Chiến tranh đã đi qua, nhưng hậu quả để lại rất đau lòng : Người dân nghèo đói - tiều tụy, phố phường tối tăm – cô quạnh, làng quê xơ xác - tiêu điều với hàng triệu người chết, xương người chất cao như núi, máu người chảy đỏ thành sông ; với hàng triệu người phải từ bỏ nơi chôn rau cắt rốn , rời bỏ quê hương yêu thương với bao kỷ niệm gắn bó buồn vui thủa ấu thơ , bỏ lại mồ mả Tổ Tiên , Ông Bà , Cha Mẹ …không người chăm sóc khói hương , bỏ lại số tài sản khổng lồ mà cả đời Cụ, đời Ông, đời Bố làm lụng vất vả tích góp mới có được , để rồi phó mặc cho sự may rủi của số phận, kể cả cái chết, dấn thân vào một cuộc phiêu lưu không có gì bảo đảm cho tương lai , vượt biển ra đi trong đêm tối mịt mùng trên những chiếc thuyền (ghe) cũ nát chỉ để mong có được một cuộc sống đỡ tủi nhục hơn…ở quê nhà cho mình và cho tương lai của con cháu mai sau nơi đất khách quê người. Cho đến nay, gần 40 năm sau chiến tranh (1975-2013 = gần một đời người), mỗi năm hàng chục ngàn gia đình vẫn phải chịu cảnh ly tán ( chồng đi bỏ vợ con ở nhà , vợ đi bỏ chồng con ở nhà ) , hàng chục ngàn người trẻ tuổi và khỏe mạnh vẫn phải đi làm thuê, làm mướn nơi xứ người xa lạ chỉ để kiếm miếng ăn , hàng ngàn thiếu nữ trẻ trung, , xinh đẹp, ngoan hiền vẫn phải nhắm mắt , nuốt nước mắt vào trong , bỏ cha mẹ nghèo khó và già yếu nơi quê nhà đi dò tìm vận may ( rủi ) nơi xứ lạ với chút tia hy vọng mong manh le lói …( ? ) , để cùng nhau xây dựng một nước “VIỆT NAM MỚI –TỰ DO-DÂN CHỦ“ nhanh chóng trở lên giầu mạnh, hùng cường, hiên ngang ngẩng cao đầu, đủ sức tự tin sánh vai bước cùng các nước dân chủ phát triển tiến lên tương lai tươi sáng ở phía trước.
Ước gì năm mới, Chính quyền chấm dứt… các cuộc bắt bớ tràn lan với những cáo buộc vu vơ, khiên cưỡng và có phần hoang dại , kiểu như “Vụ án 02 bao cao su chứa tinh trùng nhiễm HIV ? “ và mấy vị Thẩm phán nữa, hy vọng năm mới người dân , những người am hiểu pháp luật sẽ lại gọi các vị với sự kính trọng và ngưỡng mộ : “Ông Quan Tòa “, chứ đừng như ngày hôm nay, năm nay : “thằng quan tòa “ với đúng nghĩa đen của nó.
Ước gì năm mới, những chiến sỹ công an, chiến sỹ quân đội… trở lại là “Công An Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân“ được yêu quý như ngày xưa . Các anh nên nhớ : Các anh chính là con em của nhân dân, từ nhân dân mà ra , các anh có trách nhiệm vô cùng nặng nề , vinh dự vô cùng lớn lao và thiêng liêng trước Tổ Quốc và nhân dân là : Bảo Vệ Tổ Quốc, Bảo Vệ nhân Dân .Ước gì các anh đừng đối xử thô bạo, bất chấp pháp luật và đạo lý, mù quáng phục tùng mệnh lệnh của cấp trên các anh, trấn áp dã man những nữ sinh, học sinh, sinh viên, những người phụ nữ yếu đuối và những người khác nữa…chỉ vì họ tham gia biểu tình ôn hòa phản đối hành động gây hấn ngang ngược của Trung Quốc đối với chủ quyền biển đảo của Tổ Quốc , phản đối hành động giết hại , cướp phá tài sản và đối xử tàn bạo với ngư dân ta giữa biển trời xa của nhà cầm quyền Trung Quốc . Các anh phải biết trong số những người tham gia biểu tình có cả những người đã từng hy sinh tuổi trẻ và một phần máu xương cho Tổ Quốc, có người đáng tuổi Cha, tuổi Mẹ của các anh chỉ vì họ thể hiện lòng yêu nước theo cách riêng của họ, yêu nước không giống… cách yêu của các anh và của ai nữa…?, nhưng các anh phải hiểu , phải biết : “ Tổ Quốc là của chung, không phải của riêng một ai “ . Các anh cũng biết rất rõ là những người biểu tình chống Trung Quốc không có cái gì (ngoài lòng yêu nước cháy bỏng) trong tay để có thể gây ra cho các anh cái đau dù chỉ là cái đau nho nhỏ , vậy tại sao các anh lại phải xuống tay ?.
Và nữa , Các anh (anh) có biết không ? nhưng Tôi thì Tôi biết , Tôi biết anh sinh ra trong căn nhà lá nhỏ đơn sơ nép mình bên lũy tre ở làng quê hiền hòa Nam Định , anh được chăm sóc tâm hồn bởi lời ru thắm đượm tình làng nghĩa xóm của Mẹ , được nuôi dưỡng lớn khôn bằng những giọt sữa của Mẹ . Những giọt sữa chắt chiu từ hạt lúa , củ khoai mà Mẹ cả đời lam lũ , làm lụng vất vả một nắng hai sương trên mảnh đất , vuông vườn mà cha ông để lại mới có được . Các anh ( anh ) có khi nào thoáng nhớ về nơi mình sinh ra …? trong lúc anh đang thực thi nhiệm vụ trấn áp thô bạo hàng trăm người nông dân nghèo khó chống lại việc cưỡng chế thu hồi đất của họ . Số phận thật mỉa mai và trớ trêu nghiệt ngã… khi mà anh đang thực thi nhiệm vụ ở quê nhà của bạn anh ở Văn Giang – Hưng Yên, thì bạn của anh , người cũng được sinh ra , được chăm sóc và nuôi dưỡng lớn khôn như anh , người gia nhập lực lương vũ trang cùng ngày với anh, cùng tiểu đội với anh, ăn cùng mâm với anh, cùng đẫm ướt mồ hôi trên thao trường huấn luyện với anh, cùng đọc cho nhau nghe thư của cha mẹ, người yêu gửi tới… , cũng đang thực thi nhiệm vụ trấn áp hàng trăm người nông dân mất đất, mất ruộng chống lại việc ( lại chống lại…!) cưỡng chế thu hồi đất của họ ở Vụ Bản – Nam Định, nơi mà anh vẫn còn nhớ như in lời Mẹ dặn …chỗ nào chôn cất “ núm nhau của mình “ . Mà các anh chắc cũng biết : Đất bị thu hồi ở những nơi ấy và nhiều nơi khác nữa không vì mục đích phục vụ lợi ích Quốc gia, phục vụ an ninh quốc phòng, phục vụ cộng đồng mà chỉ để phục vụ lợi ích cho một nhóm người , và các anh ( có lẽ cũng vô tình ) đã thực sự tham gia vô thức vào việc trấn áp dã man và đối xử thô bạo với những người thân yêu của chính mình Con người, do bản năng tự nhiên của tạo hóa đã ban tặng, khi họ bị xô đẩy đến chỗ chết, dù trong họ chỉ le lói một tia hy vọng mong manh là họ sẽ được sống, họ sẽ cố gắng bằng mọi giá níu kéo sự sống của mình , và khi họ tin lẽ phải thuộc về họ , họ sẽ không sợ , họ sẽ không tuyệt vọng , họ sẽ có sức mạnh và họ sẽ vùng đứng dậy… , và thật không may, nếu anh là người thiệt mạng trong cuộc chiến không cân sức ấy vì các anh chắc chắn sẽ là người chiến thắng (bây giờ), vì các anh là số đông, vì các anh có súng, vì các anh có cả bộ máy công quyền : “Tòa án , Nhà tù” , và các anh còn có …hình như là Lẽ phải và rất mạnh nữa . Hít-Le (1889-1945) , Lãnh tụ nước Đức thời kỳ 1933-1945 từng nói : Lẽ phải thuộc về kẻ mạnh , ( có phải thế không anh ? ) , nhưng Cha anh, Mẹ anh, hương hồn anh cũng chẳng thể tự hào. Trong chiến tranh có Liệt sỹ chống Pháp, Liệt sỹ chống Mỹ, Liệt sỹ chống Trung Quốc, Liệt sỹ chống Khơ me đỏ và bây giờ anh ra đi , anh sẽ được truy tặng là Liệt sỹ chống gì ? Liệt sỹ …chống Nhân Dân Mình ? .
Ước gì các chiến sỹ công an nhân dân , quân đội nhân dân ( lâu nay vẫn gọi thế ) khi buộc phải thực thi mệnh lệnh ( trà đạp lên pháp luật và đạo lý ) của cấp trên , buộc phải ( không biết ) đối mặt chống lại nhân dân và những người thân yêu của chính mình hãy luôn nhớ :“Bầu ơi… thương lấy Bí cùng/ Tuy rằng“khác chính kiến“ nhưng… chung một giàn.
Ước gì năm mới, sẽ có nhiều người dũng cảm, theo gương Nữ Nghệ Sỹ Điện Ảnh Kim Chi – CCB trong cuộc chiến tranh chống Mỹ, bước qua làn ranh của sự sợ hãi… từ chối những “Giải thưởng“, những “Danh hiệu phù du “, nào là: “Nghệ sỹ nhân dân, Nhà giáo ưu tú, Giáo sư – Tiến sỹ Lý luận”, v.v … và v.v…, từ những… người “ Làm nghèo Đất Nước, làm khổ Nhân Dân“.
Ước gì năm mới , xã hội đoạn tuyệt với những chuyện như truyện nửa thần thoại , nửa cổ tích ; ví như : Cùng một truyện , đảng 80 tuổi bảo “Có“ nhưng Dân tộc 4000 năm tuổi lại nói “Không“. Các vị GS-TSKH Xã Hội (nghĩ cũng tội nghiệp cho các vị – các vị biết cả đấy – nhưng các vị cũng phải có gì …để mà sống, sống không chỉ cho riêng bản thân , các vị sống còn vì cha mẹ , vì vợ , vì con cháu các vị nữa ; do vậy , có lẽ…? đôi khi các vị cũng tự an ủi mình: thôi thì thời thế nó thế, mình cũng chỉ lừa dối…? vài ngàn người có học, vì có học họ mới đọc, mới mường tượng hiểu ra cái… rối rắm mà mình muốn truyền tải, chứ người ta còn lừa hàng trăm triệu , tỷ người có sao đâu (?), lại còn được suy tôn là “Vĩ nhân ? “ , là “ Anh hùng ? “ ) chứng minh với đảng 80 tuổi khi đảng bảo : Có , rất là uyên bác và có tính thuyết phục cao ( ? ), nhưng lại sợ không dám… chứng minh khi Dân tộc 4000 năm tuổi nói : “ Không” chỉ vì trước đó đảng đã bảo là : “ Có-có-có ”.
Trong thời gian trước 1975 , khi cuộc chiến diễn ra khốc liệt và lan rộng ở cả hai miền Nam-Bắc , nhà văn Nguyễn Trung Thành , trong một tùy bút của mình có viết ( đại ý ) “ …nếu có một sự kỳ diệu nào đó của tạo hóa cho phép Tôi (N.T.T) được sống lại…hãy cho Tôi được sống những ngày hôm nay của đất nước ”
Thế hệ chúng ta , thế hệ 5-X , hưởng trọn hạnh phúc lớn lao khi được sống những ngày hôm nay của đất nước , được là nhân chứng của những “ biến cố lịch sử “ có ảnh hưởng quyết định đến đổi thay nhận thức và hành động mang tính bước ngoặt của dân tộc và thời đại .
Biến cố 30-4-1975 – Cuộc chiến Nam-Bắc kết thúc , một giai đoạn lịch sử đau thương đầy máu và nước mắt của dân tộc khép lại , là người trong cuộc , hơn ai hết chúng ta cảm nhận rõ thời khắc thiêng liêng của sự chuyển giao từ CHIẾN TRANH sang HÒA BÌNH , thời khắc rũ bỏ nỗi ám ảnh ghê rợn về cái chết luôn rình dập …và dù gần 40 năm đã trôi qua nhưng cảm xúc vui sướng tột cùng vẫn còn nguyên vẹn trong mỗi chúng ta .
Một trang sử mới của một ‘ Bộ sách Lịch Sử ‘ được viết hoàn toàn mới… nhằm phục vụ cho sự nghiệp xây dựng xã hội mới : XH XHCN , con người mới : con người XHCN . Xã hội mới , con người mới hoàn toàn xa lạ với truyền thống và văn hóa của NGƯỜI VIỆT , rũ bỏ quá khứ , quay lưng lại với quá khứ , không kế thừa những giá trị nhân văn tốt đẹp của Tổ tiên , Cha ông . Vứt bỏ những giá trị nhân văn tốt đẹp , được định hình và phát triển dọc suốt chiều dài lịch sử tồn tại và phát triển của dân tộc chỉ vì tinh hoa của quá khứ …là của ‘ xã hội người bóc lột người ‘ (? ) , của những Nhà nước Vua – Chúa phong kiến xưa kia lạc hậu xấu xa ( ? ) !
Đất nước đang ở thập kỷ thứ 2 của Thiên Niên thứ 3 , về thu nhập bình quân tinh theo đầu người , theo tính toán của Ngân Hàng Thế Giới , Nước ta đứng ở vị trí dành cho những nước nghèo nhất trong số 176 nước , chúng ta kém xa so với các nước xung quanh như Thái Lan , In-đô-nê-xia , Ma-lay-xi-a , Singapore . Gía trị đạo đức xã hội đã chạm đáy của sự đồi bại . Tệ nạn tham nhũng , tệ nạn mua quan bán chức trong bộ máy công quyền đã trở thành ‘ Quốc nạn ‘ , nó bao trùm và len lỏi trong mọi ngóc ngách của đời sống xã hội . Quan chức trong bộ máy nhà nước ‘ thi đua ‘ nhau vứt bỏ đạo đức , liêm sỷ , kể cả vứt bỏ danh dự quốc gia …vào sọt rác , chỉ với mục đích kiếm cho được thật nhiều tiền ( để hoàn vốn khi phải mua ? ) : từ ăn bớt phần tiền của người đã hy sinh vì Tổ Quốc đến ăn bớt phần tiền viện trợ phát triển ODA của các tổ chức và chính phủ nước ngoài . Tổ chức thật nhiều lễ hội hoàng tráng , xây dựng thật nhiều quảng trường hoành tráng , thật nhiều tượng đài hoàng tráng , tổ chức thật nhiều lễ kỷ niệm “ Ngày truyền thống “ của tổ chức này , tổ chức kia , của ban này , ngành kia , tổ chức thật nhiều lễ kỷ niệm “ Ngày thành lập , tái thành lập “ tỉnh này , thành phố kia với cờ xí đỏ rợp trời , thật nhiều nhiều những cái gì gì nữa … mà NÓ giúp có thể lấy được rất ‘ hợp pháp(?)’ càng nhiều càng tốt tiền từ ngân sách nhà nước , thực tế là tiền thuế của người dân đóng góp để phục vụ cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ Quốc , chỉ với mục đích có thể ăn bớt được thật nhiều tiền để mà …chia cho nhau .
Có lẽ , thế hệ Chúng ta- thế hệ duy nhất trong lịch sử dân tộc là nhân chứng của thói “ đạo đức giả “ đang ngự trị xã hội : “ Trên cổng chào ghi ‘ Phường Văn hóa (?)’ , khi đêm về toàn gái mãi dâm “ .
Gần 10 năm nay , ở gần nơi Tôi sinh sống , có một ông GS-TS ( không biết TS thật hay TS mua ) ngày ngày ông vẫn đi giảng giải và nói chuyện về đạo đức của ai đó cho đám đông , ông hài lòng với công việc này , vì có nó , mà ông được đi gần như hầu hết các tỉnh , thành trong cả nước , nhưng khi thành phố lên đèn , với số tiền thù lao ông có được , ông và những người bạn , những người tổ chức cho ông được nói chuyện , lại lặng lẽ nhưng không lén lút ( khi đạo đức giả đã thành đạo đức thật ? ) vào phòng KARAOKE máy lạnh hát vài làn điệu dân ca , xuống “ XỀ “ mấy câu vọng cổ , uống vài lon Bia ( đôi khi không say xỉn không về ) cùng mấy cô gái chân dài trẻ trung , xinh đẹp nhưng nghèo , nghèo khó đến mức… các cô không có đủ áo xiêm để mà mặc ! ?
Xã hội hỗn loạn , luật pháp có với nhóm người này nhưng không có với nhóm người kia , con cái ngược đãi cha mẹ , chồng giết vợ , vợ giết chồng , anh em ruột thịt sát hại lẫn nhau ,thày giáo gạ tình cưỡng hiếp nữ sinh , học sinh chém giết đánh chửi thầy cô giáo , rồi buôn bán phụ nữ , rồi nô lệ tình dục , trộm cắp hoành hoành , giết người cướp của …chỉ vì tiền có ở khắp mọi nơi , từ phố phường tới làng quê . Người người thờ ơ , dửng dưng vô cảm đứng nhìn tội ác . Một vài kẻ phạm tội ( cũng không biết có phạm tội không , hay chỉ giết người để diệt khẩu ? ) bị trừng phạt vì lẽ giản đơn : Họ là người dân thấp cổ bé họng , không tiền ; nhưng nghĩ cho cùng , họ chỉ cũng là nạn nhân , trong số họ đa phần là đáng thương hơn đáng trách , cũng chỉ vì nghèo khó , không có …tiền mà sinh ra . Phú quý sinh lễ nghĩa , Nghèo khó sinh đạo tặc mà.
Những năm 60 , khi còn đi học ở bậc học phổ thông , Tôi nhớ mãi một bài học nói về sự “ Hưng-Suy “ của đất nước , tác giả Tôi cũng không nhớ , nhưng bài học thì Tôi vẫn nhớ , bài học với tựa đề : “ Luận về Chính học và Tà thuyết “ . Nội dung ( đại ý ) “ … Đất nước Thịnh hay Suy , quan hệ tại đâu ? – Tại nhân tâm thế đạo . Nhân tâm thế đạo tốt hay xấu , cỗi gốc tại đâu ? – Tại học thuyết Tà hay Chính . Rộng xét Năm châu , trải xem lịch sử : Dọc ngang mấy nghìn dặm , trên dưới mấy nghìn năm, từ Đông sang Tây , từ Xưa đến Nay , hễ khi nào Đất Nước cường thịnh thì ‘ Chính thuyết ‘ ngự trị , khi Đất Nước suy đồi thì ‘ Tà thuyết ‘ hoành hoành ” … .
Gần 40 năm sau khi kết thúc chiến tranh ( 1975-2013 ) lòng dân vẫn chia rẽ rất sâu sắc , một bộ phận vẫn say xưa ăn mày cái … “ vinh quang “ của dĩ vãng , một bộ phận có cảm giác bị lừa , bị phản bội , một bộ phận cảm thấy hình như bị vứt bỏ sang lề hè của xã hội . Trớ trêu thay , ba cái “bộ phận” kia nó lại hiện hữu ngay trong một nhà , hiện hữu ngay trong một làng quê , nó hiện hữu ở khắp mọi nơi. Hỡi ơi ! Ở đâu trên Trái Đất này , Nước nào có thể giầu mạnh , hùng cường khi lòng dân như thế ?
Mấy nét chấm phá đơn sơ , nghệch ngoạc của “ Cây Cọ sắp hết mực “ chắc không thể là bức tranh hoàn chỉnh về những khoảng tối của đất nước , nhưng có một điều chắc chắn là “ Tà thuyết “ đang hoành hoành ở xứ sở này….
Biến cố 17-2-1979 - Chiến tranh Trung-Việt bùng nổ . Trung Quốc xua quân xâm lược Việt Nam . Cuộc chiến tuy ngắn ngủi (dưới 30 ngày đêm)nhưng rất khốc liệt và đẫm máu với trên , dưới 100.000 người chết và bị thương ở cả hai phía ( số liệu ước đoán ) . Những nơi nào ở Việt Nam mà Quân giải phóng nhân dân TQ ( chỉ giải phóng cho nhân dân TQ ? và được đặt dưới sự lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối của ĐCSTQ, thấm nhuần tư tưởng của chủ nghĩa quốc tế vô sản “ trong sáng “ ) tạm chiếm được trong thời gian của cuộc chiến thì thì hậu quả thật khủng khiếp . Mảnh đất không còn chút gì để có thể hy vọng mong manh là còn có sự sống : phố phường trở thành đống gạch đổ nát , làng quê trở thành đống tro bụi , phụ nữ bị giết sau khi bị cưỡng hiếp , trẻ em và người già bị sát hại dã man . Nhưng ngay trước cuộc chiến Việt-Trung , còn có cuộc chiến “ không tuyên bố “ giữa Việt Nam và Campuchia , kết quả cuối cùng là Quân đội VN đã đánh chiếm Phnom Penh , đánh sập nhà nước của Đảng cộng sản CPC ( Khơ-me đỏ )xây dựng phỏng theo mô hình của CNCS : sinh hoạt cộng đồng , không chợ , không sử dụng tiền … thành lập chính phủ CPC mới thân VN . Trung Quốc học cách làm của VN , nhưng họ nghĩ họ sáng tạo hơn , họ muốn dạy ngược lại cho VN . Họ tập trung bộ đội với số lượng lớn , huy động binh khí , khí tài , phương tiện chiến tranh với khối lượng khổng lồ , với hy vọng khi phát động cuộc chiến tranh xâm lược VN , họ sẽ có ưu thế áp đảo tuyệt đối trên chiến trường ở những vị trí then chốt chiến lược , đánh bại nhanh chóng sự chống trả của nhân dân và quân đội VN , đánh chiếm Hà Nội , nhanh chóng xây dựng một chính quyền VN mới thân TQ (?) , nhưng … họ chưa học thuộc phần kết của bài học ?
Ngược giòng thời gian một chút , còn có một cuộc chiến mà có lẽ ít người biết : Xung đột Xô-Trung tháng 3-1969 . Hai nước CS lớn nhất đứng trước nguy cơ cuộc đối đầu chiến tranh hạt nhân . Thật mỉa mai , không lâu trước đó , hai nước CS lớn nhất luôn được ca ngợi là thành trì của CNXH , chỗ dựa ? ( chống lưng ) vững chắc cho phong trào cách mạng của giai cấp vô sản ( không có gì ) và nhân dân bị áp bức trên toàn Thế Giới .. .
Cuộc chiến VN-CPC , cuộc đối đầu VN-TQ , cuộc xung đột Xô-Trung là cuộc chiến của những “ Nhà nước kiểu Lê Nin – Nhà Nước Đảng trị “ . Thực sự đấy là cuộc chiến của các ĐCS . Cuộc chiến “ Tao còn Mày chết “ giữa ‘ các đồng chí ‘ với nhau , cuộc chiến mà theo Từ điển của những Nhà xã hội học thì đó là ‘ Cuộc chiến của những người cùng ý thức hệ ‘ ( Ý thức hệ gì…? ).
Cuộc chiến Việt-Trung 1979, có lẽ là nhát ”BÚA” cuối cùng đập vỡ nát vụn cái ‘’ Mặt nạ – Đạo đức sáng ngời “ của Người CS : Suốt đời chiến đấu hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc và nhân dân các dân tộc khác bị áp bức trên toàn Thế Giới .
Điểm qua mấy cuộc chiến giữa những người CS với nhau , ta thấy những lời hay ý đẹp : “ Vô sản tất cả các nước và các dân tộc bị áp bức hãy đoàn kết lại ; Bốn phương vô sản đều là anh em “ chỉ là thủ thuật ẩn giấu mình và kêu gọi tập hợp lực lượng của các ‘ Chính trị gia ’ khi chưa chiếm đoạt được quyền lực . Một vài ‘ Chính trị gia ‘ rất giỏi kích động , lôi kéo và phỉnh phờ số đông quần chúng đi theo , tập hợp xung quanh mình bằng những thủ đoạn chính trị lừa bịp hết sức tinh vi , dối trá bẩn thỉu và có người đã thành công . Hàng trăm ngàn người , hàng triệu người tình nguyện hồ hởi đi theo Họ , vây quanh bảo vệ và chiến đấu hy sinh dưới lá cờ của Họ : “ vì một tương lai tươi sáng ( không biết ) của CNCS “ . Số đông trong số đó còn vô cùng tự hào khi được các ‘ Chính trị gia ‘ ngợi ca là người “ Chiến sỹ tiên phong vì sự nghiệp giải phóng loài người “ . Hoang tưởng rằng mình là thành phần ưu tú nhất của xã hội , thuộc “ giai cấp lãnh đạo cách mạng “ (? ) , chính vì vậy họ sãn sàng từ bỏ cội nguồn của mình , có người còn xem Ông Bà , Cha Mẹ là kẻ thù giai cấp của mình ( ? ), thậm chí có người còn sẵn sàng hy sinh tính mạng của mình ( Tính mạng : Báu vật của Tạo hóa , quà tặng vô giá của Cha Mẹ ) để bảo vệ ‘ Chính trị gia ‘ . Nhưng khi Họ đã chiếm đoạt được quyền lực , thì khi ấy tình thế đã khác , gió đã đổi chiều. Họ trở cờ , Họ không còn là , Chính trị gia ‘nữa , Họ đã là Chủ Tịch , mà đã là Chủ Tịch thì dứt khoát không thể là ‘ đồng chí ‘ cá mè một lứa với đám đông nữa , Chủ Tịch trở lại khuôn mặt thật ‘Vua - Bạo chúa ‘ của mình . Rất hiểu sức mạnh của đám đông , nhất là số đám đông nghèo khổ và ít học , vì nhờ vào cái đám đông ấy mà Chủ Tịch cướp được chính quyền . Kín đáo , khéo léo che dấu tham vọng níu kéo , củng cố và duy trì quyền lực , các ‘ Chủ Tịch ‘ đã không ngần ngại sử dụng các thủ đoạn chính trị bỉ ổi và đê tiện nhất để triệt hạ những “ đồng chí “ của mình , những người mà Chủ Tịch nghĩ mơ hồ có thể là nguy cơ đe dọa tới chiếc ghế quyền lực của mình . Xta-lin ( 1879-1953 ) thời gian cầm quyền ở LX ( 1924-1953 ) hàng trăm ngàn ’ đồng chí ‘ bị hành khuyết trong các cuộc thanh trừng đẫm máu , Mao Trạch Đông ( 1893-1976 ) thời gian cầm quyền ở TQ (1949-1976 ) hàng chục triệu ‘đồng chí ‘ bị giết hại dã man . Không biết những đồng chí bị sát hại có tội hay không có tội , có là anh hùng hay là những người con ưu tú của đảng , của Tổ Quốc của nhân dân… mà trước đó Lãnh tụ thường khen tặng hay không ? nhưng có một điều chắc chắn là những đồng chí bị bức tử dã man từng tình nguyện đi theo Chủ Tịch , sát cánh chiến đấu dưới lá cờ của Chủ Tịch , thậm chí có đồng chí đã từng hy sinh bản thân mình để bảo vệ Chủ Tịch , trong đó có cả những người cộng sự thân cận của Chủ Tịch như Chủ Tịch nước-Phó Chủ Tịch ĐCSTQ Lưu Thiếu Kỳ ; Phó Chủ Tịch ĐCSTQ , BT BQP , Người bạn chiến đấu thân thiết , Người kế vị Lãnh tụ vĩ đại MTĐ – Nguyên soái Lâm Bưu .
Đấy , những Vị Chủ Tịch – Những người cộng sản , lãnh tụ kính yêu ( ? ) của nhân dân Việt Nam và của giai cấp vô sản toàn thế giới là những người như thế đấy !
Biến cố 19-8-1991 – Đánh dấu dấu chấm hết cho sự tồn tại của hàng loạt “ Nhà Nước Đảng Trị “ theo chủ thuyết cộng sản ở Châu Âu . Đứng trước nguy cơ sụp đổ không thể tránh khỏi của học thuyết CNCS và mất quyền lãnh đạo xã hội Xô-Viết ( thành lũy cuối cùng của nhà nước cộng sản ở Châu Âu ) của ĐCSLX . Các nhân vật chóp bu trong ban lãnh đạo ĐCSLX ( Phó Tổng Thống , Chủ Tịch Quốc hội ( Xô viết tối cao ) BT BQP , BT Bộ Công an ,…, ) quyết định bóp chết nền dân chủ đang manh nha hình thành và phát triển mạnh mẽ ở các nước thuộc Liên Bang Xô Viết , đặc biệt là nước Nga , nước lớn nhất và hùng mạnh nhất trong LB . Họ hy vọng và tin tưởng chắc chắn rằng với gần 20 triệu đảng viên , những người được hưởng đặc quyền , đặc lợi to lớn do Họ ban phát sẽ đứng về phía họ . Ngày 19-8-1991 Họ tuyên bố thành lập cái gọi là “ Uỷ ban Nhà Nước về tình trạng khẩn cấp “ đồng thời điều động vào Matxcova – Thủ đô của LBXV và nước Nga và các thành phố khác hàng trăm ngàn bộ đôi đặc biệt tinh nhuệ cùng xe tăng , xe thiết giáp . Họ ban bố tình trạng khẩn cấp , ban bố lệnh thiết quân luật trên lãnh thổ toàn Liên bang . Họ tin tưởng chắc chắn sẽ giành được chiến thắng nhanh chóng như các vụ đàn áp phong trào dân chủ ở Hung-ga-ri năm 1956 , Tiệp-Khắc năm 1968 , nhưng cảm giác hoang tưởng về một chiến thắng đã đánh lừa Họ . Các chiến sỹ quân đội XV hiểu rõ nhiệm vụ duy nhất của mình là bảo vệ Tổ Quốc , bảo vệ nhân dân , họ không thể trung thành với đcs mà bắn vào nhân dân mình . Sau hơn 70 năm ( 1917-1991 ) sống dưới chế độ cai trị độc tài và hà khắc của những người cs , thời gian đủ để nhân dân LX nhìn rõ bộ mặt thật của những người cs , vì vậy đông đảo quần chúng đã xuống đường chống lại chính quyền cs , chống lại “ Uỷ ban Nhà Nước về tình trạng khẩn cấp “ . Hoảng sợ trước sức mạnh áp đảo của quần chúng lao động , một bộ phận nhỏ đảng viên chọn thái độ “ đứng nhìn-chờ xem “ , số đông đảng viên còn lại , mặc dù được hưởng nhiều đặc quyền đặc lợi mà đảng cầm quyền ban phát cho họ , nhưng họ cũng nhận thấy “Nhà nước- Đảng trị” đã thực sự quá thối nát . Nhà nước ( mà họ đang phục vụ và được hưởng lợi ) không toàn tâm toàn ý phục vụ lợi ích Quốc gia , không giải quyết được những vấn đề xã hội nẩy sinh và phát triển liên quan đến quốc kế dân sinh , không phục vụ đông đảo quần chúng lao động như lãnh đạo của đảng thường rêu rao mà chỉ để phục vụ lợi ích , làm giầu cho một nhóm ít người , họ quyết định đứng về phía Nhân Dân … “ Uỷ ban Nhà Nước về tình trạng khẩn cấp “ nhanh chóng sụp đổ ( 22-8-1991 ), các nhân vật lãnh đạo chóp bu bị bắt giữ , BT BCA Boris Karlovich Pugo ( 1937-1991 ) tự sát . Các nước cộng hòa trong liên bang lần lượt ly khai và tuyên bố “Độc lập “ . Nhà nước Liên bang sụp đổ , Liên Bang Xô Viết tan rã sau 74 năm tồn tại ( 1917-1991 ) . Nhà nước theo mô hình của Chủ nghĩa Mác(Đức)-Lê Nin(Nga) đã thực sự chết yểu ngay trên mảnh đất đã sinh ra nó , những đứa con ruột đã chính thức và dũng cảm chối bỏ người cha sinh ra mình ( CHDC Đức 10-1949-:-3-1990 )
Đời một người rất ngắn so với lịch sử tồn tại và phát triển của loài người , nhưng thế hệ chúng ta –thế hệ 5-X rất kiêu hãnh và tự hào là được làm nhân chứng của những ‘ Biến cố lịch sử ‘ lớn lao .
Biến cố : 30-4-1975 – Biến cố bi thảm trong lịch sử tồn tại và phát triển của dân tộc . Gần 40 năm(1975-2013) kể từ sau ngày ấy , Đất nước vẫn cô đơn lầm lũi , loay hoay , dò dẫm đi trong đêm tối mịt mờ , rướn nhìn về nơi xa xăm với ánh mắt thất thần , vô hồn bất định giữa lúc trời mưa như trút nước , gió lớn giật liên hồi , thật là : “đường về quá khứ không nhìn thấy , đường tới tương lai chẳng tìm ra “.
Biến cố : 17-2-1979 – Đánh dấu sự sụp đổ của cái gọi là “ Chủ nghĩa Quốc Tế vô sản “ . Giúp cho mỗi chúng ta nhìn rõ hơn (nhưng vẫn chưa đầy đủ ) bộ mặt thật của “các vị lãnh tụ vĩ đại và kính yêu “của nhân dân Việt Nam , của giai cấp vô sản và các dân tộc bị áp bức trên toàn Thế Giới cùng với ‘ đảng các đồng chí ‘ của họ .
Biến cố : 19-8-1991 – Chấm dứt sự tồn tại của nhà nước cộng sản-nhà nước đảng trị cuối cùng ở Châu Âu , học thuyết Mác-Lê Nin về CNCS đã sụp đổ . Chủ nghĩa Mác-Lê Nin về bạo lực cách mạng , về đấu tranh giai cấp ( thực chất là tự sát , tự giết hại tàn sát dân tộc mình , tự mình hủy diệt chính mình ) đã cướp đi sinh mạng của gần một trăm triệu người . Theo tài liệu lưu trữ được công khai hóa của KGB ( Cơ quan đặc trách an ninh của Nhà nước Xô – Viết ) từ năm 1917 đến năm 1991 : Nạn nhân bị sát hại bởi các nhà nước theo mô hình của Chủ nghĩa Mác- Lê Nin là 94 triệu người , nhiều hơn nhiều so với số nạn nhân của Chủ nghĩa Phát xít . Chủ nghĩa Mác-Lê Nin thực sự là nỗi ám ảnh kinh hoàng của nhân dân ở các nước bị cai trị bởi chủ nghĩa tội ác này . Ngày 25-1-2006 Hội đồng Châu Âu ( cơ quan dân cử ) thông qua nghị quyết 1481 lên án cncs và đồng nhất cncs với tội ác chống lại loài người . Hơn 20 năm qua ( 1991-2012 ) không một đcs nào ở các nước Đông Âu , nơi mà họ chiếm được quyền lực sau chiến tranh thế giới 1939-1945 nhờ vào sự trợ giúp bằng bạo lực của Nhà nước Xô – Viết , giành được chiến thắng trong các cuộc bầu cử tự do , công bằng và dân chủ . Nhân dân các nước Đông Âu luôn bao dung nhân ái nhưng chắc chắn còn nhiều nhiều năm nữa mới tha thứ cho những người cs .
Năm mới đang đến rất gần , chúng ta lại sung sướng thêm một lần được làm nhân chứng của giây phút khép kín vòng quay của “Hành tinh xanh “ trong Vũ trụ , giây phút tâm linh tĩnh lặng , giây phút êm ái dịu dàng , giây phút chậm chạp dịch chuyển nhẹ nhàng sang Năm mới .
Ước gì khi ta còn sống được làm ‘ Chứng Nhân ‘ của những biến cố long trời lở đất làm thay đổi ( không phải cách cái mạng ) hoàn toàn và sâu sắc bộ mặt hôm nay của Đất nước .
Đoàng…đoàng…đoàng…thời khắc giao thừa đã điểm . Pháo hoa đã ‘ bắn ‘ lên , nổ tung khoe ngàn vạn cánh hoa lửa muôn sắc mầu , lung linh rực rỡ và đẹp huyền ảo giữa bầu trời đêm se se lạnh , có ai đó ‘ hét ‘ rất to : XUÂN ĐÃ VỀ , cả đám đông khổng lồ như bừng tỉnh cùng ‘ hét ‘ theo : XUÂN ĐÃ VỀ… XUÂN ĐÃ VỀ …XUÂN ĐÃ VỀ .
Hành tinh xanh lại hồ hởi khởi đầu cho một chuyến “ rong chơi mới lang thang vô định “về nơi xa xăm của Vũ trụ bao la …
Viết xong vào hồi 00 giờ 40 phút ngày 10 tháng 2 năm 2013