Sao vậy ?

Những năm 50-60-70 của thế kỉ trước , những đảng viên đcsvn luôn quyết tâm  : Đánh lùi từng bước , đánh đổ từng bộ phận , tiến tới đánh bại hoàn toàn  chủ nghĩa đế quốc , mang lá cờ bách chiến bách thắng của chủ nghĩa mác-lê tới đích cuối cùng = đứng trên mồ huyệt chôn  CNĐQ , mà nay – THẾ KỶ 21 – sao một PGS-TS-NGƯT-ĐẠI TÁ-Đảng viên  đcsvn- Giảng viên chính trị  học viên BQP, Anh bộ đội yêu quý của cụ chỉ mong muốn gữi lấy cái… SỔ HƯU …? với bất cứ giá nào kể cả làm nô lệ !

Thư giãn cuối tháng 4 Chuyện nhảm nhí : Nghĩ về cái ” Danh “.

Vừa rồi có việc ghé qua HN , đúng lúc “ Bên thắng cuộc “ đang rầm rộ kỹ niệm 40 năm ngày kết thúc cuộc chiến Nam-Bắc . Mấy anh bạn một thời và cùng trở về từ cuộc chiến sau ngày 30-4-75 gọi điện hẹn đi ăn tối . Vừa ngồi vào bàn nhậu 1 anh bạn ghé tai : “ ở HN ko có cái …Danh coi như chết (?) “ , nói xong anh đưa cho mình cái danh thiếp “ TSKH …N.V.X . “ , anh bạn ngồi bên cũng từng đi B với mình đưa cho mình cái danh thiếp “ PGS-TS….T.X.Y “ , còn cậu bạn ngồi cùng phía với mình đưa cho mình danh thiếp “ Senior Doctor …T.C.Z “, mình ko biết Tiếng Anh nên kin đáo hỏi khẽ , anh bạn giải thích rằng đấy là BS …đàn anh (?).
Ngày xưa mình vẫn nhớ khi khai lý lịch bao giờ mục “ Họ và Tên “ luôn đứng ở hàng thứ nhất , mục trình đô chuyên môn hình như đứng ở dòng 15-20 gì đó . Thât rất buồn vì 40 năm sau ngày 30-4-75 mọi thứ đã đảo ngược , bây giờ cái Danh nó luôn đứng đầu kể cả đối với giới gọi là …trí thức (?) !!!
Anh bạn TSKH khoe rằng con đang học ở Luân Đôn mỗi năm hết khoảng 35.000 usd (?), Anh bạn PGS-TS bật mí con đang học quản trị nhà hàng khách sạn ở Thụy Sỹ mỗi tháng hết khoảng 80 triệu VNĐ (?) , còn anh bạn BS thì khoe con đang tu nghiệp ngành Y ở Pháp mỗi năm tốn hết 1 căn hộ chung cư cao cấp 70 m2 ở HN (?).
Bạn cùng thời trong chiến tranh , sau 40 năm , tự nhiên mình cảm thấy quá lạc lõng , mà HN với SG đâu có quá xa , chỉ cách nhau có …1h 45’ bay .
Trời cũng khuya mà mình là khách bỏ về cũng ko tiện , mà ngồi lại thì mình cũng thấy quá mệt vì chưa thật thích nghi với khí hâu Phương Bắc , nên mình khẽ gọi chủ quán ra tính tiền ….Anh bạn TSKH nhẹ nhàng : xin lỗi mình đi …WC chút , anh PGS-TS và anh Senior Doctor cùng cười ….cái nạn này nó hay lây lắm ….văn hóa đám đông mà …(?)
Đêm về gọi điện kể truyện buổi tối cho cô bạn thủa hàn vi , cô bảo :” Quan chức HN nó vậy , khách được mời nhưng khách vẫn phải trả tiền (?) , ” Quan HN ” , họ quen như thế rồi bạn ạ …(?) , Trong đêm tôi vẫn biết cô đang cười …
Sáng hôm sau đang ngồi ăn sáng với cô bạn , anh TSKH chạy xe 4 bánh ghé qua đưa cho cái phong bì : Cho mình gửi qùa cho cháu , mình hôm nay bận họp , Tôi cười : Họp bàn chương trình khoa học sản xuất cái ốc vít điên thoại cho Sam Sung à ?
Ăn sáng xong mình với cô bạn ghé quán uống cà-fê , anh PGS-TS ghé qua : Hôm nay mình bận hướng dẫn mấy em NCS ….thôi khi khác gặp lại , mình gửi cho cháu ít quà … , chưa kịp nói lời cảm ơn thì anh bạn Senior Doctor ghé qua :” Mình hẹn bệnh nhân khám ngoài giờ …thông cảm nhe (?) , mình có chút quà cho các cháu …
À , ra vậy …Họ ko thiếu tiền , nhưng họ ko thể trả tiền ở quán vì làm như vậy họ sẽ đánh mất cái ….” Danh (?)”
40 sau chiến tranh cái “ Danh “ thật sự đã quá lớn đối với một số không hề nhỏ những người sống và định cư ở HN nhất là trong giới “tinh hoa “ được gọi là “ trí thức “.
Nhưng , hình như ….hình như … cái “ Danh “ đó cũng là một thành quả to lớn của đảng sau 40 năm giành được chính quyền trên phạm vi cả nước từ SÚNG (?)
VT 26-4-15

Ngẫm và suy : Chuyện người phía sau xin lỗi .

Nhớ một lần hiếm hoi , cũng đã lâu Tôi đi xem “Phim bom tấn (?)” vì quảng cáo của TV , khi xếp hàng chờ mua vé bỗng xuất hiện bà mẹ trẻ với 1 đứa bé còn đang bú trên tay lặng lẽ đứng vào cuối hàng , mọi người lùi lại nhường chỗ cho người mẹ trẻ mua vé trước . Có 1 cậu thanh niên khi lùi lại đã vô tình dẫm cả cái gót giầy vào cái dép cao gót của cô bé đứng sau làm cô bé ngã khụy xuống sàn . Thực sự xin lỗi cô , cô có đau lắm ko ? – Cậu thanh niên vội quay lai , nét ân hận chân thành hiện rõ trên khuôn mặt khá điển trai của câu , cô người yêu đi cùng mặc chiếc váy ngắn khoe đôi chân dài thon trắng cùng đôi giầy hàng hiệu vứt ra 1 giọng rất ư là lạc lõng : Cứ thấy trai đẹp là sáp vô , đáng đời …
Cô bé gượng đứng dậy , vội phủi chút bụi còn dính trên váy áo nhẹ nhàng : Em mới là người có lỗi … anh đâu có mắt ở phía sau … em có mắt mà ko thấy anh lùi lại nhường chỗ cho người mẹ trẻ , người xin lỗi phải là em .
Cuộc sống hối hả và bận rộn cùng thời gian Tôi cũng dần quên , nếu như …
Anh bạn thân từ hồi cùng học đai học điện thoại mời Tôi lên SG dự tiệc cưới của con trai anh ấy , và thật bất ngờ , cô dâu chú rể lại chính là… đôi trai gái đã từng xin lỗi nhau ở ngay trước quầy bán vé ở rạp chiếu phim khi lần đầu họ tình cờ gặp nhau ở Vũng Tàu .
VT 24-4-15

Thư giãn cuối tháng

 1- BCT hay truyện nhảm nhí
Ông Cụ , quê tận Nam Đàn Nghệ An , được cậu con trai mời ra HN chơi mấy hôm nhân sau chuyến đi công tác của cậu dài ngày ở nước ngoài mới về .
Ông Cụ rất mực tự hào và yêu quý cậu con trai của mình . Nó vừa có học lại vừa có hiếu , Cụ vẫn thường khoe với mấy ông hàng xóm như thế .
Đến bữa ăn , con trai quý Cụ mang chai rượu ngoại ra mời Cụ , Cụ tuổi cao lại đi đường xa nên hơi mệt , rượu lại nặng độ nên Cụ vừa mới uống mấy ly nhỏ mà đã thấy trong người loạng choạng . Cụ thầm nghĩ khi ở quê mỗi bữa ăn Cụ thường nhâm nhi hết nửa lít rượu Đức Thọ Hà Tĩnh mà đâu có sao (? ) , có lẽ là “rượu đểu nên có độc tố “ như TV thỉnh thoảng vẫn đưa tin , Cụ lẩm bẩm .
Cụ ngước lên xem TV vừa lúc gặp cô phát thanh viên xinh đẹp của VTV1 trong chương trình “ Thời sự 19-00 “ đang chăm chú nhìn vào giấy và đọc rõ ràng từng tiếng …
– Bê Cê Tê là cái gì vậy ? Cụ quay sang hỏi cậu con trai . Con trai biết Cụ ngày trước có đi học vài tháng cái chữ , nhưng Cụ bỏ đã lâu nên Cụ lại “ tái mù “ trở lại . Bây giờ có giải thích là chữ viết tắt , viết vừa hay viết dài thì Cụ cũng chả hiểu , mà quê anh , anh biết , các cụ chỉ giỏi rượu chè chứ biết gì (?).
– À Bê Cê Tê là …là …là …cái …Bác Chủ Tịch bố ơi , kêu Bê Cê Tê cho nó gọn ấy mà , vừa tiện vừa kiệm lời bố ạ , thôi bố con mình nâng ly , chúc sức khỏe bố ..
– Thanh niên làng mình quá mất dậy con ạ , chúng nó bảo bố Bê Cê Tê là …cái Bọn Cướp Tiền , Cụ thốt lên .
Cô con dâu của Cụ từ đầu bữa ăn vẫn lặng lẽ và chăm chú theo dõi 2 bố con Cụ trao đổi với nhau , nhưng có lẽ quá bức xức vì ở công sở nơi cô làm việc bi Sếp đì nên chen ngang : Ở cơ quan con, Bê Cê Tê anh em chúng con gọi là “ Bọn Chuyên Tu “ bố ạ . hihi
30-1-15

Chuyện cuối năm .

3- Xã hội sợ…ma ?
Thật khó mà gọi đúng tên cho cái ” Xã hội ” mà tôi đang sống…(?) . Cái xã hội này hơi giống cái ‘ Chợ Cóc ‘ tư phát ven đường , nó cũng hơi giống những cảnh đoạn nổi da gà trong phim kinh dị .
N.T.A chỉ cần giả danh con trai bí thư thành ủy HN cũng lừa đảo chiếm đoạt được 15.000usd , H.A.T và T.M.T chỉ giả danh cháu sếp bự cũng lừa đảo chiếm đoạt được hàng chục tỷ đồng .v.v và v.v.. ( nguồn Vietnamnet )
Nhớ 1 lần , sau khi đi chơi ở Đồng Xoài về có ghé vào quán ăn tối ở TP Thủ Dầu Một thuộc tỉnh Bình Dương . Đang ăn thì thấy chị cùng gia đình ăn ở bàn bên và chủ quán cãi nhau to tiếng về hóa đơn thanh toán với giá cao ngất ngưởng , khổ nỗi trong menu không ghi giá từng món ăn ( có lẽ có ý đồ chặt chém từ trước …). Chợt chuông điện thoại reo…Tôi nghe biết ngay là ai đó gọi nhầm , nhưng thay vì tắt máy , Tôi nói ngay và nói hơi to chủ yếu để cho chủ quán nghe : “ Hồ sơ các anh cứ để trên bàn , tôi đang đi công tác ở phía Nam , thả ai bắt ai tôi về quyết định , các anh nghe rõ chứ “ .Tắt máy .
Tôi kêu chủ quán tính tiền .Chúng tôi chuẩn bị lên xe về thì chị khách hàng bàn bên chạy ra chào tôi và nói lời cảm ơn :” Nghe điện thoai anh họ sợ … ( ? ) họ giảm cho nhà em 1/3 số tiền trên hóa đơn thanh toán “ . hihi
31-12-14

Chuyện cuối năm

2- …Thật & giả ?
Tôi có 1 ông đồng hương sống nhiều năm ở HN , ông này có vợ là người HN gốc nên cũng nhiễm chất nghệ sỹ của người HN , nghĩa là … “ đi lang thang hoài trên phố nhưng ko nhớ nổi một con đường “ . Nhưng , là vì dân tỉnh lẻ lại mưu sinh ở mảnh đất mà ở nơi ấy ( theo như người đời vẫn nói là vô cùng khắc nghiệt , vô cùng nghiệt ngã , vô cùng gì gì nữa ….ko giống ai ? ) nên ông cũng học được hơi bị …nhiều những điều ko giống ai .
Mới gần đây Tôi ra HN có chút việc riêng , nhân tiện ghé thăm ông , ông vốn là … ” Tân nghệ sỹ HN ” nên khi chở tôi đi bằng xe máy , ông đi ngược nhầm vào đướng 1 chiều . 2 anh CSGT đi trên xe “ BỒ CÂU TRẮNG “ rượt theo và ra hiệu lệnh dừng xe . Ông bạn tôi xuống xe và đi lại gần 1 anh CSGT ghé nói nhỏ điều gì đó cùng với tấm thẻ trên tay . Hai anh CSGT ra hiệu cho chúng tôi đi với nụ cười thân thiện , Tôi bị hơi bất ngờ và đến khi chúng tôi ngồi uống café ở trong quán , nhân lúc vắng người tôi mới khẽ hỏi chuyện gì đã xẩy ra , anh bạn tôi cười khẩy :” Tao bảo với chúng nó tao là CS hình sự đang bám theo “ đối tượng “ và cho chúng nó xem tấm thẻ “ Trung tá CA “ . Ông vào ngành CA khi nào vậy ? tôi vô cùng ngạc nhiên . Thẻ giả mà , ông đáp . Tôi hỏi :” Ông ko sợ CSGT họ phát hiện ra à ? “ . Ông cười …và hỏi tôi thay cho câu trả lời :” Theo ông , mấy chú CSGT vừa gặp thật hay giả …? “
Ờ …ờ… chuyện này ở SG ….cũng có nhiều nhe ?
30-12-14