Những năm 50-60-70 của thế kỉ trước , những đảng viên đcsvn luôn quyết tâm : Đánh lùi từng bước , đánh đổ từng bộ phận , tiến tới đánh bại hoàn toàn chủ nghĩa đế quốc , mang lá cờ bách chiến bách thắng của chủ nghĩa mác-lê tới đích cuối cùng = đứng trên mồ huyệt chôn CNĐQ , mà nay – THẾ KỶ 21 – sao một PGS-TS-NGƯT-ĐẠI TÁ-Đảng viên đcsvn- Giảng viên chính trị học viên BQP, Anh bộ đội yêu quý của cụ chỉ mong muốn gữi lấy cái… SỔ HƯU …? với bất cứ giá nào kể cả làm nô lệ !
KHI NGƯỜI DÂN PHẪN NỘ KHÔNG CÒN SỢ HÃI ( Tiếp theo – 2 )
Dưới đây là bài viết của Hứa Chương Nhuận, do bạn Nguyễn Sử dịch.
Bài viết khá dài nên ít người đọc , nên ( Tôi ) copy từng phần ngắn để các bạn ko có nhiều thời gian đọc chơi khi … rảnh rỗi .
—-
Thứ đến, dưới độc tài chính trị, chính thể hủ bại
Kết thúc ba mươi năm hệ thống kỹ thuật quan liêu. Đã biết bao lần, dưới động cơ đạo đức và lợi ích, hàng loạt quan chức xuất thân kỹ thuật khoác áo lên đường, rốt cuộc hình thành dẫu không lý tưởng, khắp chốn tệ đoan, nhưng cũng là hệ thống của một thời phải thế. Nguyên nhân quan trọng, chính là bởi yêu cầu chính tích để có thể lên cao, đã thúc đẩy sỹ tử bần hàn hiến thân chính thể. Còn như Hồng thiếu gia thừa thế ngoi lên, đặt đít có ăn, túi cơm giá áo, thành sự thì ít bại sự vô vàn, ở đây không tính. Đáng tiếc, cùng với mấy năm gần đây không ngừng chỉnh đốn giang sơn nhà Đỏ, vở tuồng xưa diễn lại, chỉ dùng người nhà, thêm kẻ nghe lời. Kết quả là đâu, quan liêu xuất thân kỹ thuật, đức tính và tài năng, những máu lửa vì chính tích để lên cao, không ngờ không biết nay đã mất sạch còn đâu.
Đặc biệt tập trung lấy nguồn gen Đỏ, chỉ người nhà làm hạt nhân chế độ, làm thiên hạ lòng nguội tựa tàn tro, lại thêm nữa xa đức xa tâm. Chính bởi thế mà quan trường chỉ toàn kẻ bất tài quen ăn quen bợ. Việc loạn Ngạc châu (Hồ Bắc), bầy ma điên loạn, chẳng qua một góc, thực ra tỉnh nào cũng vậy, cả nước khác chi. Nguyên nhân trong đó chính bởi thời đại “Hậu lãnh tụ” chế độ Lãnh tụ bản thân đã hủy việc trị lý, miệng nói phương thức thời hiện đại nhưng lại ném cả quốc gia vào thời kỳ loạn thế. Bệnh tình ở đó chính bởi “Tổ chức vô trật tự” và “Chế độ hoàn toàn bất lực”.
Anh có thấy chăng, Chỉ một người một ngựa mà trông, mà một người u mê, trị nước vô đạo, làm chính trị không trình độ mà chỉ giỏi lộng quyền lộng thuật, cả nước cùng chịu tai ương. Quan lại không biết làm gì, kẻ tốt dẫu có lòng làm việc cũng đâu dám làm gì, kẻ ác khuấy đầm bắt cá, không làm được lại còn phá việc, còn hơn cướp đồ nhà cháy, kẻ hèn lên người tài bị loại, một ổ loạn mê.Thêm nữa, nội chính trị lý hoàn toàn suy bại.
Chính bởi thế hoàn toàn đi xuống, biểu hiện ở hai phương diện sau đây. Thứ nhất, kinh tế đi xuống đã thành hiện rõ, năm nay lại càng suy kiệt, bởi “phong ba” trước nay chưa từng trông thấy, đem “Tổ chức vô trật tự” và “Thể chế hoàn toàn vô năng” đẩy đến cùng cực. Đối với lòng dân ngày càng xuống dốc, lo sợ bản quyền, bất mãn chính trị, xã hội thu hẹp, văn hóa xuất bản tiêu điều, chỉ có rắm chó cùng bài ca, kịch Đỏ của bọn vô xỉ suốt ngày ca công tụng đức, sớm đã thành sự thực. Chỗ sai lầm nhất chính là sai lầm trong chuyện Cảng, Đài, mặc kệ lời lứa đầu phiếu của dân, đánh bàn cờ thối, làm niềm tin chính trị đâm xuống vực sâu, dẫn đến mảnh đất văn minh Hoa Hạ mà lòng người ly tán nhân tâm, làm thế giới thấy miệng lưỡi của phường vô lại.
Còn phần khác, quan hệ Mỹ Trung mất thế cân bằng, nền tảng bởi quốc gia siêu cấp bởi không có nội chính thuần túy, đấy chính bởi cái gốc của vận mệnh quốc gia không vững. Chính bởi như vậy, quan lại hồ đồ, lại gặp thêm một nước lớn hoàn toàn khó hiểu, nên dẫn đến một mớ bùng nhùng. Dân mạng nói “Chủ nghĩa đế quốc một lòng diệt ta”, muốn làm mà việc vẫn không thành, nay để Nó làm xong, đâu chỉ là nói nhảm, mà thực là đau tận tâm can.
Ngoài ra, vài năm nay công quyền thắt chặt, hạn chế dư luận, chặn đường xã hội, bịt miệng càng tăng, dẫn đến cơ chế cảnh tỉnh xã hội đã suy nhược thậm chí hoàn toàn đánh mất. Gặp cơn đại dịch, từ bịt miệng tới bịt thành, lòng chết lại thêm người chết đó. Bởi vậy, khó gì đâu để hiểu, cùng với những điều đó mang lại Chính trị XX chủ nghĩa và chủ nghĩa dung tục thực dụng lan tràn khắp nơi, không thể nhiều hơn. “Tri thanh chính trị” lên ngôi trong thời điểm đặc thù, thực đã là Đức – (tri)Thức cùng xóa sổ. Có thể nói, trên trên dưới dưới, đây là lớp lãnh đạo tệ nhất hơn bốn chục năm qua.
Bởi thế, chính là lúc này, phải thực hiện đúng điều 35 trong Hiến Pháp, giải trừ đối với việc thắt chặt, dùng hình thức đặc vụ để quản lý không gian mạng, thực hiện quyền tự do ngôn luận và tự do cho cả lương tâm, xóa bỏ cả việc chặn biểu tình, diễu hành, ngay cả việc xây dựng xã, đoàn các quyền để tổ chức tự do, tôn trọng quyền bỏ phiếu của toàn thể quốc dân, đặc biệt quyền bỏ phiếu chính trị, thêm nữa, đối với nguồn cơn của tật bệnh, người có trách nhiệm với tình hình dịch bệnh, phải có cơ chế điều tra độc lập, đấy mới là con đường lớn phải “xây lại sau cuộc chiến” gấp ngay lúc này.
—–
Sơ cảo ngày 4 tháng giêng năm Canh Tí, định cảo ngày mùng 9.
Ngoài cửa sổ tuyết đang rơi.
15-2-2020
KHI NGƯỜI DÂN PHẪN NỘ KHÔNG CÒN SỢ HÃI
Dưới đây là bài viết của Hứa Chương Nhuận, do bạn Nguyễn Sử dịch.
Bài viết khá dài nên ít người đọc , nên ( Tôi ) copy từng phần ngắn để các bạn ko có nhiều thời gian đọc chơi khi … rảnh rỗi .
—-
Tí – Hợi giao thời, Vũ Hán phát dịch, cả nước cùng lây. Nhất thời đất Thần châu người người bàng hoàng, khắp chốn thương tang. Kẻ nắm công quyền tiến lui thất trách, khiến dân đen người người gặp họa, dịch khắp toàn cầu, Trung Quốc nay thành Cô đảo. Công sức “Cải cách mở cửa” ba mươi năm tích lũy, nay đem hủy trong một sớm một chiều. Một cái tát cho Trung Quốc, hay những người trị lý quốc gia trở về thời tiền hiện đại.
Nay đường chặn, thành phong, một tai nạn nhân đạo không ngừng ở ngay trước mắt, khác nào đang thời Trung thế.
Nguyên nhân chính bởi, kẻ cầm quyền trên dưới, xuất hiện thì bịt miệng mà dối lừa, tiếp thì đẩy trách nhiệm chỉ muốn tâng công, mắt trừng trừng bỏ qua cơ hội đầu tiên cho trị phòng bệnh dịch. Lũng đoạn tất thảy, chỉ chăm chăm vì “tổ chức vô trật tự” chỉ chịu trách nhiệm với cấp trên trong “chế độ hoàn toàn bất lực”. Một chính thể “Toàn bại hoại đạo đức” chỉ vì lòng riêng để “giữ Giang sơn” mà nướng muôn ngàn dân rơi hầm tai họa, vậy cho nên nhân họa mới quá cả thiên tai. Mang đạo đức suy đồi của thể chế lõa lồ ngay trước mắt, phô bầy nên cảnh kém hèn chưa từng có xưa nay.
Chính vậy, tai họa bởi người, từ luân lý, chính trị xã hội cho đến kinh tế bây giờ, đâu khác gì một cuộc chiến kinh hoàng. Nhắc lại một lần, đấy còn hơn cả một cuộc chiến kinh hoàng. Ấy chính là chưa kịp phô bầy với giặc giã bên ngoài, thì gian thần đã phá tan cả nước. Hoa Thịnh Đốn hoặc có kẻ muốn diệt tan kinh tế Trung Hoa, chẳng ngờ quan lại nước nhà đã tự hiến thân làm tướng địch. Dịch bệnh hoành hành ở ngay trước mắt, cái gì mà “thân tự” vân vân. Tâm miệng bất nhất, vô xỉ có thừa, càng làm quốc dân bi phẫn, lòng người mất hết. Vậy nên, phẫn nộ quốc dân như hỏa sơn chỉ chờ bộc phát, mà người dân phẫn nộ sẽ không còn sợ hãi. Cho nên, mở mắt nhìn hệ thống thế giới, xét chu kỳ chính trị năm châu đem tóm lược quốc tình từ Mậu Tuất tới nay, khái lược thành chín điều, dâng lên quốc dân.
Trước hết, chính trị bại hoại, đạo đức sạch trơn.
Giữ gia nghiệp, ngồi giang sơn, đã thành hạt nhân của đám thượng tầng trong chính thể. Mở miệng ra là “nhân dân quần chúng” chẳng qua chỉ là đơn vị đo thuế, dưới những con số quản lý là “cái giá phải trả” cho một lòng ổn định vương quyền, chỉ để cúng dường vô số phường sâu mọt trong chính thể cực quyền. Trong chính thể dưới trên che dấu bệnh dịch, hết kéo lại kéo, chỉ xoay quanh những “hạt nhân” đèn xanh đèn đỏ, ca vũ thăng bình, càng lộ rõ làm gì có sinh mạng dân đen con đỏ, mà dám lý luận mạng người hơn cả.
Đến việc phát sinh, vừa làm mất mặt, còn táng tận thiên lương, người gặp tai ương toàn dân đen trăm họ. Gốc quyền còn đó, mà bất lực và loạn tượng khắp nơi, bọn an ninh mạng dốc lòng vì bạo chính, không khác khuyển ưng, thêm giờ thêm điểm chặn đường tin tức, mà tin tức không đường mà chạy, ấy chính vì đặc vụ chính trị lên ngôi, Quốc (gia) an (toàn) ủy (ban) biến thành trung tâm sức mạnh, tuy chẳng thể thêm nay lại càng vô dụng.
Thực ra, người xưa sớm đã nói rồi, chặn miệng dân còn hơn chặn lũ, quản lý mạng có bằng tài thánh, cũng sao ngăn mười bốn ngàn ngàn miệng thế cùng reo, cổ nhân nào có nói chi sai! Mọi việc khắp cả muôn, tưởng quyền lực không gì không thể, đắm chìm trong hô hào “lãnh tụ” để lừa mình, mà rốt cuộc nào che cho nổi. Đại dịch ngay trước mặt, lại không thấy đức người lãnh tụ, dùi đầu vỗ gối, tướng sỹ chết ở tiền phương, họa hại muôn phương dân chúng, chỉ ngồi đó kêu gào khẩu hiệu, cái nọ cái kia, làm quốc dân khinh bỉ, mang trò hề cho cả muôn phương.
Đấy chẳng bởi Nó, mà bởi “đạo đức chính thể hoàn toàn bại hoại” mà nên. Nếu bảo rằng hơn 70 năm liên miên tai nạn cũng cho dân thấu hiểu tàn bạo cực quyền, thì trận đại dịch càng phơi bầy sạch bách. Chỉ mong cho muôn vạn đồng bào, người già người trẻ, thêm trí nhớ, bới tính nô (lệ), trên muôn điều công sự, dùng lý của mình, đừng tiếp tục tuẫn táng cho cực quyền chủ nghĩa. Nếu không, muôn đời chẳng thoát.
——
Sơ cảo ngày 4 tháng giêng năm Canh Tí, định cảo ngày mùng 9.
Ngoài cửa sổ tuyết đang rơi
14-2-2020
Ngẫm & Suy : Mấy lời to nhỏ …
Bài viết Hứa Chương Nhuận nói về chính quyền TQ , dưới tiêu đề :
KHI NGƯỜI DÂN PHẪN NỘ KHÔNG CÒN SỢ HÃI .
( Bài do bạn Nguyễn Sử dịch )
Có mấy ý Đất Trời xin BÌNH và mạn phép tóm lược sau đây :
ĐcsTQ ( luôn nói ) xây dựng xã hội XHCN mang màu sắc TQ .
( Lời bình ) Nhưng , xhcn có mầu sắc nào mà ko GIỐNG nhau ?
1-Trước hết, chính trị bại hoại, đạo đức sạch trơn. Mở miệng ra là “ nhân dân quần chúng ”
Nguyên nhân chính bởi, kẻ cầm quyền trên dưới, xuất hiện thì bịt miệng mà dối lừa, tiếp thì đẩy trách nhiệm chỉ muốn tâng công.
Lũng đoạn tất thảy, chỉ chăm chăm vì “tổ chức vô trật tự” chỉ chịu trách nhiệm với cấp trên trong “chế độ hoàn toàn bất lực”. . Mang đạo đức suy đồi của thể chế lõa lồ ngay trước mắt, phô bầy nên cảnh kém hèn chưa từng có xưa nay.
Chính vậy, tai họa bởi người, từ luân lý, chính trị xã hội cho đến kinh tế bây giờ, đâu khác gì một cuộc chiến kinh hoàng.
Ấy chính là chưa kịp phô bầy với giặc giã bên ngoài, thì GIAN THẦN ĐÃ PHÁ TAN ĐẤT NƯỚC ,
2- Thứ đến, dưới độc tài chính trị, chính thể hủ bại .
Đặc biệt tập trung lấy nguồn gen Đỏ, chỉ người nhà làm hạt nhân chế độ, làm thiên hạ lòng nguội tựa tàn tro, lại thêm nữa xa đức xa tâm. Chính bởi thế mà quan trường chỉ toàn kẻ bất tài quen ăn quen bợ .
3- Một dân tộc không chấp nhận hệ thống chính trị văn minh của nhân loại thì làm sao để người ta có thể là cộng đồng chung với anh được ?
Mảnh đất dưới chân này, người tình sâu mà ơn bạc, ít phúc mà nhiều họa. .
Kêt luận : Dấu hiệu suy tàn đã hiện, giờ đếm ngược bắt đầu, thời khắc lập hiến sẽ đến.
20-2-2020
Tháng 4 cũa tôi …
Buồn nhiều hơn vui …
Chuyện vui vỉa hè : Tình nghĩa & Tình yêu .
– Ông ơi ! “ Tình nghĩa “ và “ Tình yêu “ có giống nhau ko ?
– Giống nhau con à . Đấy là tình cảm cư xử với nhau giữa người và người .. Ông bà về ở với nhau là do cha mẹ sắp đặt và ông bà sống bên nhau trọn đời là vì “ Tình nghĩa “ , còn nói thật với con là giữa ông và bà ko có tình yêu (?) .
– Ông ơi ! Vậy thời nay giữa nam và nữ mới có “ Tình yêu “ ông nhỉ ?
– Đúng vậy con . Thời ông và bà ko có (!)
– Ông ơi ! Vậy “ Tình nghĩa” và “ Tình yêu “ có khác nhau nhiều ko ?
– Có nhiều nét rất khác nhau con .
– Ông ơi ! Khác nhau ở chỗ nào ?
– “ Tình nghĩa “ thì ko , nhưng “ Tình yêu “ hình như ( theo ông nghĩ ) có chút dối lừa , con à .
– Ông ơi ! Sao ông nghĩ : “ Tình yêu “ có chút lừa dối ?.
– Tháng trước ông A mất , bà A luẩn quẩn bên mộ ông , bà gửi ông nắm đất …đấy là “ Tình nghĩa “ của bà với ông
– Ông ơi ! Vậy chú B mất cô B cư xử sao ông ?
– Cô B luôn nói rất yêu chú B , khi chú B mất , mặc dù cô B là vận động viên thể thao nhưng cô ko thể ở bên mộ khi chôn cất chú B vì cô B luôn bị ngất lên xỉu xuống (?), và vì thế mọi người luôn giữ cô nghỉ ở xe có máy lạnh (!) ..
– À con hiểu rồi , đấy là sự khác biệt giữa “ Tình nghĩa “ và “ tình yêu “ ông nhỉ ?
– Ông già rồi , ông lẩm cẩm . Ông cũng ko biết trả lời sao câu con hỏi …
7-7-2017
Chuyện vui vỉa hè : Đóng góp gì ?
– Ông ơi … Với hiểu biết rộng và có học vị “ Tiến sỹ về khoa học lịch sử “ , Ông có thể cho con biết : Dân tộc ta có những đóng góp tích cực gì cho sự phát triển của nhân loại ?
– Suỵt , nói khẽ thôi . Bằng tiến sỹ của ông là bằng mua .
– Ông ơi … Học vị tiến sỹ cũng mua được hả ông ?
– VN bây giờ ko có gì là ko mua được , hơn nữa “ Bằng tiến sỹ thực “ mang danh là khoa học nhưng cũng chỉ để trong ngăn kéo bàn thôi con .
– Ông ơi .Sao lại để trong ngăn kéo bàn mà ko đem ra áp dụng trong sản xuất ?
– Mang ra cho các bác …công nhân , nông dân họ cười cho à ? , Con ko nghe đài báo của đảng thường xuyên đưa tin những máy móc , nông cụ phục vụ cho sản xuât nông nghiệp đều do các bác nông dân học chưa hết PTTH chế tạo ra à ?
– Ông ơi . Ông bảo ở VN bây giờ ko có cái gì là ko mua được , thật vậy sao ?
– Con ko nghe Hoa hâu Phương Nga tuyên bố công khai và dõng rạc trước TÒA xử cô ở TP HCM : “ Tôi ko tin Cơ quan CSĐT và VKS “ à ? Vì sao , con hiểu chứ ? Những người thực thi công lý với nghĩa vụ thiêng liêng là tôn trọng và bảo vệ sự thật mà còn vậy (!), huống chi những người ngành nghề khác ?
– Ông ơi …Vậy dân tộc ta ko có đóng góp tích cực gì cho sự phát triển của nhân loại ?
– Có , có con .
– Đóng góp gì vậy , thưa ông ?
– Ngày xưa khi hôn nhân tan vỡ Ông Lạc Long Quân dắt theo 50 người con lên núi , Bà Âu Cơ mang theo 50 người con xuống biển . Bây giờ , “ Luât hôn nhân và gia đình “ ở các nước văn minh , tiến bộ có điều kiện Kinh tế – Xã hội phát triển đều có điều luật ghi rõ : Khi ly hôn tài sản được chia đều cho vợ và chồng và có giá trị tương đương . Họ học mình đấy !!!
– ???
30-6-2017
Chuyện vui vỉa hè : Chắc phải đi ăn xin ?
– Trời ơi ! Sao mặt mũi ông bê bết máu me thế này ?
– Đm . Tôi vừa bị thằng A chém suýt chết .
-Giời ơi là giời ! Sao Nó lại đánh anh ra nông nỗi này ? Nghe nói Anh là luật sư bào chữa chính cho nó trong vụ án mà nó là nghi phạm chính mà ?
– Đúng vậy . Nhưng luật bây giờ quy định LS là phải “ tố cáo thân chủ “ , vì vậy Nó nghe phong phanh ai nói là tôi “ tố “ nó , thế là nó tìm đòi lại tiền và truy sát tôi .
– Thôi bỏ nghề đi ông ạ . Hành nghề luật sư nguy hiểm quá .
– Tôi cũng biết vậy , Tôi cũng có nộp hồ sơ xin việc mấy chỗ nhưng ko đâu họ dám nhận , họ bảo mình là “ thằng phản chủ “ ko đáng tin cậy .
– Vậy phải làm sao bây giờ ?
– Chắc phải đi ăn xin thôi ông ạ !.
– Tội nghiệp ông quá , thôi sang quán ăn giữ xe cho tôi .
27-6-2017
Ngẫm và Suy : Đối thoại Ông & Cháu .
– Ông ơi ! Trong lịch sử tồn tại và phát triển của dân tộc , Ông kính trọng và ngưỡng mộ ai nhất ?
– Ông kính trọng và ngưỡng mộ 2 người , đó là Ông Ngô Quyền và Ông Lê Lợi .
– Ông ơi ! Vì sao vậy ông ?
– Ông Ngô Quyền có công lao vô cùng to lớn là chấm dứt sự đô hộ và âm mưu đen tối là đồng hóa dân tộc ta hơn 1000 năm của các đời vua chúa phong kiến phương Bắc . Khôi phục lại nền độc lập của Đất Nước ta .
– Ông ơi ! Vậy còn Ông Lê Lợi ?
– Ông Lê Lợi nếm mật nằm gai trên dưới 10 năm , khởi nghĩa chống và lật đổ ách đô hộ vô cùng tàn bạo của nhà Minh – Nhà nước phong kiến phương Bắc giành lại độc lập cho dân tộc . Con nên hiểu , ở thời Ông Lê Lợi , ổng đâu có nhận được sự giúp đỡ và ủng hộ về tinh thần cũng như vật chất của các nước khác .
– Ông ơi ! Vậy còn Vua Hùng ?
– Vua Hùng là nhân vật của “ Truyền thuyết “ (?) ko biết thực hư thế nào , con ạ .
– Ông ơi , dân tộc ta có phải là Con Rồng Cháu Tiên , ko ông ?
– Đây cũng chỉ là “ Truyền thuyết “ (?) , vì Rồng là Con vật còn Tiên là Con Người , con học rồi , con biết Người và Vật sao hôn phối được với nhau , đúng ko con ?
26-6-2017
Đối thoại Ông & Cháu : Đất dữ …chim đậu ?
– Ông ơi , năm nay ông đã thọ hơn 117 tuổi rồi , ông nhỉ ?
– Tính cả “ Tuổi Mụ “ là hơn 118 tuổi , con ạ
– Chúc mừng ông . Ông sống trọn cả Thế kỷ 20 , là nhân chứng của những biến động dữ dội của lịch sử Thế giới , tận mắt chứng kiến những bước thăng trầm và rủi do của đất nước , ông nghĩ sao về ngạn ngữ : Đất lành chim đậu ?
– Câu ngạn ngữ này có lịch sữ hàng ngàn năm và luôn luôn đúng , con a.
À … à …, Ông hỏi con chút nhé : con hiểu, thế nào là ” Đất dữ ” ?
– Đất dữ là nơi quanh năm xẩy ra động đất , ở đấy đất luôn giận dữ trở mình hay ở nơi người dân được sở hữu súng cá nhân để tự vệ khi cần thiết , ông ạ .
– Thế nào là ” Đất lành ” , con của ông ?
– Đất Nước ta có lịch sử 4000 năm văn hiến , là đất nước yêu hòa bình là …nơi “ Đất lành “ , ông ạ .
– Đất Nước mình có phải là nơi “ Đất lành “ ? Khi mà hầu hết những người tài giỏi đều bỏ ra nước ngoài làm việc và sinh sống , đến như bà Phạm Chi Lan , chuyên gia kinh tế cao cấp , thành viên Tổ tư vấn cho 2 đời Thủ tướng là Ông Võ Văn Kiệt và Ông Phan Văn Khải đã phải thốt lên đầy kinh ngạc và lo lắng : ” Người tài đi hết , ai xây dựng đất nước đây ? “ .
– Dạ , thưa ông ..
– Có nước nào như nước Nhật , hàng năm nước Nhật hứng chịu hàng trăm cơn giận dữ vô cớ lớn nhỏ của đất ( động đất ) , rồi sóng thần với sức tàn phá đôi khi vô cùng khủng khiếp . Có nơi nào trên Thế giới này mà người dân được sở hữu súng cá nhân nhiều như ở Mỹ ? Đấy là những vùng “ Đất dữ “ như con nghĩ ? . Nhưng , ở những nơi ấy ai cũng muốn đến ở , mà trong số đó ( ông biết ) có cả con , vợ con , con của con tức cháu đời thứ 4 của ông , đúng ko ?
– Dạ , đấy là ước mơ cả đời của nhà con và cả nhà bên vợ con , thưa ông .
16-7-2017
Chuyện nghe lỏm ở quán nhậu : Chỉ việc ăn (!)
– Cháu ngại quá , cháu học mới có tới lớp 5 , sao chú cho cháu ứng cử đại biểu vào “ Cuốc hội xã “ làm sao trúng ?
– Sao ko trúng ? Chú sẽ sắp xếp trong đơn vị bầu cử có cháu , 1 ứng viên chỉ học hết lớp 1 .
– Vậy có gì khó xử cho chú ko ạ ?
– Ko vấn đề gì (!) Chú giúp cháu nhưng nói thực với cháu là cũng giúp ông bí thư .
– Chú giúp đỡ ông bí thư , cháu có nghe lầm ko chú ?
– Cháu ko nghe lầm đâu , con ông bí thư mới học hết lớp 7 cũng ứng cử đại biểu vào “ Cuốc hội xã “ , nếu có ai thắc mắc ông sẽ lấy cháu ra làm ví dụ là …con ổng còn có học vấn cao hơn nhiều người (!) (?)
– Cháu cám ơn chú , nhưng cháu đâu phải con cháu của chú như con ông bí thư đâu ạ ?
– Vậy mới là ý đồ của ông bí thư cháu ạ , cháu mới học lớp 5 còn ngốc lắm
– Nhưng cháu ko biết làm gì nói gì khi vào ” Cuốc hội xã ” , chú ạ .
– Cháu cứ an tâm , cháu làm đại biểu ” Cuốc hội xã ” chỉ việc ăn , làm và nói đã có người khác lo (!)
11-7-2017