Sao vậy ?

Những năm 50-60-70 của thế kỉ trước , những đảng viên đcsvn luôn quyết tâm  : Đánh lùi từng bước , đánh đổ từng bộ phận , tiến tới đánh bại hoàn toàn  chủ nghĩa đế quốc , mang lá cờ bách chiến bách thắng của chủ nghĩa mác-lê tới đích cuối cùng = đứng trên mồ huyệt chôn  CNĐQ , mà nay – THẾ KỶ 21 – sao một PGS-TS-NGƯT-ĐẠI TÁ-Đảng viên  đcsvn- Giảng viên chính trị  học viên BQP, Anh bộ đội yêu quý của cụ chỉ mong muốn gữi lấy cái… SỔ HƯU …? với bất cứ giá nào kể cả làm nô lệ !

Cam pu chia …tản mạn ( hết )

Cô chốt cửa , tắt bớt đèn và đến ngồi cạnh Tôi trên chiếc gường rộng , sạch , phủ “ga ” trắng . Trong ánh sáng mờ mờ , Tôi thấy cô trẻ hơn , xinh hơn khi cô ngồi dưới quầy (?) .
Tôi khẽ hỏi : Em tên gì ? quê đâu ?
Em tên Minh Nguyệt (?) , Minh Nguyệt là Trăng Sáng anh ạ , còn quê em tận Cao Lãnh Đồng Tháp lận (?)– Cô đáp .
Tôi chợt nhớ cô Cẩm Nhung ngày xưa cùng đơn vị . Sau ngày 30-4-1975 . Ông bà già của cô từ Bến Tre lên SG thăm cô . Ở trạm gác Ông nhờ Bảo vệ nhắn dùm cho con ông tên Mực là ba má đã lên thăm. Bảo vệ thì khăng khăng với ông bà rằng ở đơn vị ko có ai tên là Mực
Trời ơi ! Con Mực nhà tôi ở đây mà – Ông kêu lên . Vừa lúc đó cô Cẩm Nhung đi ngang qua .Họ mừng quá và ôm nhau khóc … ( Đúng là : Ở quê là Mít là Na , Khi lên thành phố là Hoa là Hồng ? )
Cô bảo tôi nằm xuống cô massage cho .. Tôi bảo với cô : Anh sang đây đi du lịch ít ngày và chỉ mong được ngồi bên cạnh em thôi vì anh muốn tìm hiểu cuộc sống của bà con người Việt ở CPC . Cô ngước mắt nhìn … như muốn tìm điều gì đó (?) !
Tôi cầm tay cô . Bàn tay nhỏ , trắng và mát . Tôi nhìn thẳng vào mắt cô nhẹ nhàng : Em làm ở đây có gì khó khăn ko ? Nếu em bị lừa sang đây , anh có thể giúp em ? Anh có thể về quê em , báo tin cho ba má em hoặc giải cứu em . ( Tôi cố tạo cho cô cái cảm giác cô được sẻ chia , bảo vệ y như Tôi là cảnh sát hình sự đang tham gia phá án (?)
Em cảm ơn anh – giọng cô chùng xuống , hơi buồn – Em làm ở đây cũng do …hoàn cảnh (?) anh ạ . Em tự chọn chứ ko ai ép buộc . Em làm ở đây có cảnh sát bảo vệ , thỉnh thoảng bọn em được kiểm tra Y-tế (?) , khu chúng em tạm trú cũng an toàn ko bị sách nhiễu gì – Cô chia sẻ .
Sao em ko làm việc này ở VN ? Vừa gần nhà thỉnh thoảng ghé qua thăm Ba Má , vừa an toàn ,vừa được bảo vệ và ko lo bất đồng ngôn ngữ ?- Tôi khẽ hỏi .
Anh ko hiểu đâu (?) – Cô lắc đầu ngao ngán – Em đã làm ở quê rồi mà .Làm việc này ở VN ko may gặp người bà con thì chỉ có …chết . Thỉnh thoảng mấy ổng cảnh sát khu vực , mấy ổng chính quyền địa phương nơi tụi em tạm trú , khi nhậu say xỉn thường kêu chúng em …phục vụ , rồi xù luôn (?) Tụi em đâu dám thưa ( kiện ) ai ? Lại mấy thằng bảo kê nữa chứ , thỉnh thoảng cũng phải …biếu ko chúng nó đấy , anh ạ .
Chợt điện trong phòng bật sáng , Cô báo hết giờ , Lúc này Tôi mới kịp quan sát : Phòng khá rộng và sạch sẽ , có quạt và máy lạnh . Tôi đưa cho cô 500K . Cô ko nhận , Cô bảo trả tiền dưới quầy . Tôi bảo Cô : Cái này Anh tặng Em , Anh cảm ơn em vì em tâm sự thật lòng và tin anh (?) .Ở dưới quầy đã có người trả cho anh rồi .
Cô cảm ơn và nhắc …Anh nhớ Số em chứ ?
16-7-15

Cam pu chia …tản mạn ( Kì 4 )

Chúng tôi vì tò mò ghé qua nhà hàng có những cô gái mặc áo số . Trước cửa Nhà hàng là 1 người đàn ông trong sắc phục cảnh sát CPC nghiêm chỉnh với giầy , mũ và súng ngắn đeo bên thắt lưng . Vào trong , 1 cô gái cũng còn trẻ chắc là người quản lý tiếp chúng tôi . Cô bảo những cô gái đeo số màu XANH trước ngực là người Khmer , những cô gái đeo số có mầu ĐỎ là người TQ , Lào , Thái Lan hoặc VN , nếu massage là 10 usd + Z (?) thêm 10 usd nữa . Các anh chọn ai cứ ghi số trên Bảng , Cô chỉ cho chúng tôi cái Bảng gắn trên tường trước mặt các cô gái … .
Khoảng trên dưới 40 cô gái đều còn rất trẻ ngồi dưới anh đèn vàng nhạt trên bậc tam cấp . Vì có chủ ý từ trước Tôi chọn 1 cô gái Việt nhìn dưới ánh đèn vàng thấy còn khá trẻ và xinh…(?).
Tôi lên phòng , khoảng 1 phút sau Cô xuất hiện …với cái áo liền váy rất khêu gợi . Tôi bảo Cô chốt cửa lại . Cô nói rằng : Quy định của Nhà hàng là mở cửa chỉ có massage , còn nếu chốt cử là mặc nhiên có Z. Tôi bảo với Cô gái là Cô cứ an tâm …Tôi sẽ trả cả …Z . hihi
– còn nữa ( 15-7-15 )

Cam pu chia tản mạn ( Kì 3 )

Sau khi thử vận đỏ đen ở Sòng bạc ( Casino ) ở Thủ đô Phnôm Pênh , chúng tôi tản bộ về k/s nơi chúng tôi ở . Đêm đã khuya , đường phố ít người qua lại .Dọc đường chúng tôi ghé vào Nhà hàng khi thấy Nhà hàng này khá ngăn nắp , sạch sẽ và cũng vắng khách .
Một cô gái trẻ , trắng trẻo và khá xinh quấn Xà-rông với nhiều họa tiết đẹp tiếp chúng tôi . Một anh trong chúng tôi …bập bẹ : – Let us see the menu , thank you .
Các anh nói tiếng Việt nhé , em ở An Giang sang mà – Cô cười . ( Sao Cô biết chúng tôi là người Việt ? linh tính chăng ? )
Gặp người Việt ở nơi đất khách Cô rất vui , Chúng tôi cũng vui và ngầm ủng hộ cô khi gọi những món ăn có giá cao nhất , Cô tâm sự với chúng tôi là cô đã sang CPC và làm ở Nhà hàng này dược 4 năm , Bà chủ khá hiền và rất tốt , lương cũng khá . Ngoài những khoản cần thiết cho sinh hoạt cá nhân , cô cũng dành dụm được khá tiền gửi về giúp Ba Má ở quê . Cô bảo thanh niên người Khmer thật thà , siêng năng làm việc , thỉnh thoảng cũng vào Nhà hàng cô ăn uống nhậu nhẹt nhưng hiền khô , ko như thanh niên miền Tây mình , nhậu nhẹt bất kì khi nào , ko kể sáng- trưa-chiều-đêm và hay quậy …tưng bừng . Chúng tôi khuyên Cô nên lấy chồng người Khmer và ở lại CPC , Cô cười : “ Em cố gắng dành dụm ít tiền , về nước em sẽ mở tiệm tạp hóa nhỏ buôn bán và tìm một người miền Bắc lấy làm chồng “ . Có lẽ Cô lấy lòng chúng tôi vì Cô nghe chúng tôi nói giọng Bắc (?). Cô nói với chúng tôi cô gặp may , mấy người bạn cùng sang với cô ko xin được việc làm , nay đang phải làm ở Nhà hàng có số áo (?) , Cô bảo rằng làm ở đấy thu nhập cao nhưng ko ổn định , 1-2 tháng lại đổi chỗ làm (?) . Khi chia tay Cô cho chúng tôi 1 địa chỉ về Nhà hàng có số với lời dặn : “ Nếu ghé , nên giúp đỡ người …mình nhé .
– còn nữa ( !5-7-15 )

Cam pu chia …tản mạn ( Kì 2 )

30 năm sau tôi có dịp trở lại CPC là … khách du lịch
Hướng dẫn viên du lịch là người Khmer , anh này cũng am hiểu sâu sắc những vấn đề xã hội và nói tiếng Việt khá tốt và rất vui tính .
Khi Tôi nói với anh những địa danh tôi đã qua trên đất CPC , Anh thường ngồi ăn cùng bàn với tôi khi có dịp …
Tôi có nói với anh rằng Tôi đã từng ngồi nhậu với bà con Việt kiều ở nhà bè ở Thị trấn Xa-lông ven sông Mê Kông ( nhà bè là nhà nổi trên sông , ăn uống dùng nước sông và và hậu ăn uống cũng thải …ra sông ) Và tôi cũng nói với anh rằng thời Xi-ha-núc người Việt ko được phép sống ở trên cạn , ( Tôi biết điều này vì bà con Việt kiều nói với tôi ) trừ trường hợp người Việt sống và làm việc trong những trang trại cao su của người Pháp .
Anh nói với tôi rằng Xi-ha-núc đã diệt tận gốc đảng cộng sản CPC từ những năm 50 của Thế kỷ trước . Anh cũng nói với tôi rằng đảng cộng sản CPC ( Khmer đỏ ) hồi sinh và cướp được chính quyền ở CPC năm 1975 là nhờ …Việt Nam (?) .
Thời kỳ những người cộng sản CPC ( Khmer đỏ ) cầm quyền là thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử của dân tộc CPC – Anh kết luận .
( Thi trấn Xa lông là cách gọi của bà con Việt kiều , ko biết người Khmer kêu là gì , tìm trên bàn đồ cũng ko thấy địa danh nào tương tự )
– còn nữa ( 14-7-15 )

Cam-pu-chia …tản mạn ( Kì 1 )

Năm 1971-1972 tôi có thời gian ở CPC . Thỉnh thoảng cũng “được” ghé qua Phum-sóc ( làng-xóm ) của ngưởi Khmer để mua thuốc chữa bệnh Lác ( Hắc lào )
Khu vực chúng tôi ở , người dân CPC rất tốt . Mỗi khi chúng tôi vào Phum-sóc , mấy chị em Khmer biết tiếng Việt lại dẫn chúng tôi ra đồng bắt cua và hái rau muống mọc hoang ( Thời đó người dân khu vực tôi ở , họ không ăn con cua đồng và rau muống , tôi vẫn nhớ Tiếng Khmer “ Rau muống “ gọi là “ Tà cun “ , nhưng con cua đồng thì …thực sự quên ).. Mấy em còn dạy chúng tôi tiếng Khmer , đại loại như : On chơ lăng boòng tê ( em có yêu anh ko ? ) . Những lần gặp sau , chúng tôi luôn đùa : “ On chơ lăng boòng tê ?
Tê….tê…tê …( ko ..ko…ko… ) . Mấy em cười thẹn thùng …và trốn ra sau nhà ….
( Lưu ý : Học qua truyền khẩu chưa chắc đã đúng …)
– còn nữa ( 13-7-15 )

Đừng hỏi anh : ” Anh đang ở đâu “

Em có biết …
và xin lỗi em những gì em chưa biết …
Nhưng anh biết , anh đang ở chân mây
và biết em , em vẫn ở cuối trời
Ngày đêm anh như cánh chim
bay tìm em ko khi nào mỏi cánh
Em có biết ..
những mảnh đất anh qua
có nhiều điều mới lạ
và có rất nhiều điều kỳ diệu sinh sôi
Anh muốn chia em bao niềm vui
từ nụ cười rạng rỡ của cô dâu mới cưới
đến niềm sung sướng hạnh phúc vô bờ của người lần đầu làm mẹ …
và tiếng cười hả hê của mẹ gom sạch lúa trước mưa
Em có biết …
dù rất xa , anh vẫn nhận ra em
mảnh mai bên hè những chiều nhạt nắng
qua hơi thở lặng buồn trong đêm vắng
và những phút giây …nhích nhẹ đến vô cùng ?
11-7-15

Ngẫm & Suy .

 Gần &  Xa : Ta đều sợ ? ( chỉ dành cho đàn ông …)
Ngày xưa , có cô bạn thân cùng cơ quan , cô này du học về , cô chịu ảnh hưởng của văn hóa phương Tây , cô bảo cô sẽ ko bao giờ lấy chồng nhưng muốn có con vì cô muốn để người ta biết cô cũng là …phụ nữ (?) .
Cô bảo lấy chồng khổ lắm , nào là cơm nước , giặt ủi quần áo cho chồng , dọn dẹp , lau chùi nhà cửa … Cô nói có bạn trai thích hơn , ngày lễ , ngày sinh nhật cô được tặng hoa , tăng quà , được bạn trai mời đi chơi , mời đi du lịch , được chiều chuộng …
Cô nói nếu có chồng thì những điều đó mãi mãi chỉ là ….giấc mơ thôi ! (?)
Cơ quan Tôi tổ chức liên hoan ở nhà hàng hay khi đi dự tiệc cưới của ai đó cô thường đi nhờ xe tôi , cô bảo cô bị cân thị buổi tối ra đường nhìn ko rõ .(?) Cô ngồi sau nhưng giữ một khoảng cách , cô luôn khoanh tay trước ngực …,Nói thật những ngày đầu ko thích lắm nhưng sau một vài năm rồi cũng quen và coi cô y như bạn trai vậy (?)
Một lần mấy người bạn cùng nhóm rủ nhau đi chơi xa,Lần này cô đòi cầm lái , giữa đường cô chạy rất nhanh rồi bất ngờ cô thắng ( phanh ) gấp , tôi bị xô dúi về phía trước suýt làm đổ xe . Tôi bảo : “ Em chạy nhanh quá , rất nguy hiểm thôi để anh chở em “ Cô cười : “ Anh chạy đi , em chủ ý kiểm tra anh ….có… ko ? mà mấy năm em ko thấy anh thắng ( phanh ) gấp (?) “. ( hic )
Khi ấy tôi sững người , tôi vẫn nhớ người tôi hơi run và nổi da gà ( sởn gai ốc ) (?) !
Nhớ 1 lần , Tôi chạy xe ngang trạm xe buýt , lúc đó khoảng 6 giờ chiều nhưng mùa hè nên trời còn sáng , chợt thấy 1 cô gái vẫy tay , cứ nghĩ người quen tôi ghé vô ( cô mang khẩu trang kín chỉ chừa 2 mắt ) , còn cô thì tưởng tôi chạy xe ôm vì cô thấy trên xe có dư 1 nón bảo hiểm .Cô bảo tôi hôm nay là ngày thứ 7 cuối tháng nên thời gian sinh hoạt lớp học của cô hơi dài , cô ra bến xe đi chuyến cuối nhưng bị trễ , cô chỉ còn 10.000 vnđ ( số tiền chỉ đủ đi xe buýt ) cô nhờ tôi chở cô về nhà , số tiền còn thiếu ( nếu có …vì chưa nói giá ) cô hẹn thứ 2 tuần sau cô trả .
– Ko sao . Thôi thì phụ trả bằng cái khác vậy : Tôi cười tinh nghịch . Chạy được một đoạn tôi cảm nhận thấy những chỗ lồi của cô sau lưng tôi , thỉnh thoảng cô lại rướn người lên phía trước ghé vào tai tôi …thì thầm (?).
Lúc này tôi cảm thấy …sợ và tự nhủ phải cảnh giác. Đến nơi , cô mời tôi vào nhà uống nước , tôi nói lời cảm ơn và hẹn khi khác…
8-7-15