Sao vậy ?

Những năm 50-60-70 của thế kỉ trước , những đảng viên đcsvn luôn quyết tâm  : Đánh lùi từng bước , đánh đổ từng bộ phận , tiến tới đánh bại hoàn toàn  chủ nghĩa đế quốc , mang lá cờ bách chiến bách thắng của chủ nghĩa mác-lê tới đích cuối cùng = đứng trên mồ huyệt chôn  CNĐQ , mà nay – THẾ KỶ 21 – sao một PGS-TS-NGƯT-ĐẠI TÁ-Đảng viên  đcsvn- Giảng viên chính trị  học viên BQP, Anh bộ đội yêu quý của cụ chỉ mong muốn gữi lấy cái… SỔ HƯU …? với bất cứ giá nào kể cả làm nô lệ !

Chuyện bây giờ mới kể .

Nhanh thật , thấm thoát đã hơn 40 năm …
Vì bão và nước sông Gianh lên cao chúng tôi ko thể đi tiếp …
Chúng tôi nghỉ ở Quảng Liên Quảng Trạch Quảng Binh hơn 10 ngày …
Tôi vẫn nhớ …vùng đất chúng tôi tạm dừng chân là …vùng đồi sỏi đá . Người dân rất nghèo và cách sông Gianh khoảng 10 phút đi bộ (?). Những ngày chờ vượt sông , chúng tôi chơi “ Tú lơ khơ “ ( bài 52 lá ) . Ai thua “ bét “ bị “ trét “ nhọ nồi 2 vạch , ai về 3 thì bị trét nhọ nồi 1 vạch ( Nhọ nồi = Muội đen ở đít xoong , chảo …) Buổi tối khi chúng tôi chơi bài , con gái bác chủ nhà ( O Liên ) thường ngồi cạnh …tôi , có lẽ vì tôi thường về “ nhất “ nên ít bị vạch nhọ . Mấy ngày chơi , muội đen mấy cái xoong ( nồi ) của chúng tôi cũng bị cạo hết để …trét . Tôi xuống bếp để kiếm ( mượn ) 1 cái xoong của bác chủ nhà . Tôi sững người khi thấy O ( cô ) Liên đang ăn củ sắn ( mỳ ) với mấy hạt cơm dính kèm , tôi tò mò hỏi O Liên , O đáp rằng chỉ trẻ con mới được ăn …cơm (?) ( Khi chúng tôi đi B , những ngày còn trên đất Bắc , tiêu chuẩn ăn hàng ngày chúng tôi rất cao , nếu so với mặt bằng khi ấy ) . Tôi thực sự rất ấn tượng và cảm phục O , vì trước đó tôi đã nghe chuyện về O :
“…Khi thù tàn phá đất này
Bom rải thảm Mỹ rắc đẩy quê hương
Có em với khẩu súng trường
Bom vùi trong thế kiên cường tiến công …”.
( Thời gian đó O Liên mới 16 tuổi )
Khi đó Tôi đã tự nhủ với lòng : Sau chiến tranh , nhất định tôi sẽ trở lại và đi tìm O Liên …
Hơn 40 năm đã qua …thời gian như gió qua cầu (?) .Có lẽ đây chính là nỗi buồn và ân hận lớn nhất của đời tôi , khi mà tôi chưa có 1 lần đi tìm O …và … ko biết bây giờ O đang ở đâu ?
Hình ảnh O Liên có khuôn mặt đẹp với đôi mắt sáng cùng nụ cười tươi tắn để lộ những chiếc răng trắng nhỏ và đều luôn theo ở bên tôi suốt … cuộc đời ! .
21-7-15

Thư giãn cuối tháng 7 .

Câu chuyện vu vơ về những dấu “ Chấm hỏi “ .
( Hay : “ … Chả lẽ Mình lại chửi Mình ? “ )
Những ngày đầu năm 1979 quan hệ Trung-Việt xấu đi nhanh chóng , mẫu thuẫn đã vượt đỉnh .
Ngày 17-2 Đặng Tiểu Bình , người nắm thực quyền TQ , đã huy động bộ đội và khí tài quân sự với số lượng áp đảo tấn công bất ngờ VN trên toàn tuyến biên giới Việt – Trung . Chiến tranh Trung-Việt bùng nổ .
Đây là thời gian mà truyền thông hai nước ( vốn là …anh em !!!) vận hành hết công xuất để xỉ vả , chửi rủa và bôi nhọ lẫn nhau . Về phía mình , VN cho công bố “ Sách trắng về sự thật quan hệ VN-TQ 30 năm – 1949-1979 “ . “ Sách trắng “ tố cáo những tội ác và dã tâm đen tối của nhà cầm quyền cộng sản TQ luôn đi ngược lại những lợi ích hợp pháp và chính đáng của VN trong suốt 30 năm . Truyền thông VN nguyền rủa những nhà lãnh đạo TQ ko bỏ sót 1 ai , từ Đặng Tiểu Bình đang sống đến Mao Trạch Đông ( đã chết ) , mà quên rằng đã có thời :” Bác Mao nào ở đâu xa , Bác Hồ ta đó chính là bác Mao “ Thơ Chế Lan Viên , nhà thơ cách mạng hàng đầu VN )
Đặc biệt truyền thông VN còn moi ra đời tư của Mao lúc nhỏ 7-8 tuổi với những thói hư tật xấu như của những đứa trẻ gớm giếc , mất dậy , độc ác , ích kỷ và vô nhân tính để xỉ vả , bôi nhọ . Mà cũng lạ ko biết VN lấy tin từ đâu ? , từ nguồn nào ? hay cũng chỉ như là câu truyện của “ Cậu bé đuốc sống – Lê Văn Tám ? “
Truyền thông TQ cũng bôi nhọ , xỉ vả , chửi rủa VN ko kém , nào là kẻ vong ơn bội nghĩa ăn cháo đá bát , nào là kẻ phản trắc …vv và …vv . Về chuyện bịa đặt và dựng truyện TQ hơn hẳn VN . Nhưng , có 1 điều kỳ lạ là họ ko chửi và bôi nhọ Ông Hồ ? , trong khi VN chửi và bôi nhọ Ông Mao với tất cả ngôn từ xấu xa .
Có người cho rằng TQ có nền văn hóa ứng xử hơn VN . Riêng Tôi , Tôi nghĩ khác . Ở những quốc gia văn minh , truyền thông chính thống ko bao giờ xúc phạm người lãnh đạo của quốc gia khác , như trước 30-4-1975 Truyền thông của VNCH luôn gọi HCM là Ông .
Chính quyền cộng sản TQ tàn sát dã man hàng chục nghìn HS-SV ngày 4-6-1989 tại Quảng trường Thiên An Môn ở Thủ đô Bắc Kinh trong cuộc biểu tình ôn hòa đòi tự do , dân chủ cho chính TQ… ko thể là quốc gia văn minh .
Vậy tại sao TQ ko xúc phạm Ông Hồ? Có lẽ TQ biết rõ gốc gác Ông Hồ ?.Phải chăng xúc phạm Ông Hồ khác nào TQ lại tự chửi chính mình ???
27-7-15

Thương em Osin xa xứ .

Đi hoài ko thấy đường ra
Quay về mưa đã xóa nhòa dấu chân
Em lẻ đơn , em thất thần
Em dò dẫm bước dưới gầm trời đêm
Khổ thân em , phận cơ hàn
Thôi em cứ khóc cho lòng đỡ đau
Gượng cười đi em giữa đời thường
Xin em vứt bớt nỗi buồn thâu đêm …
29-7-15

Chuyện bây giờ mới kế : Tuổi trẻ và kinh nghiệm.

Ngay sau ngày kí Hiệp định Paris ( 27-1-1973 ) V102 ( Cục tham mưu B2 ) thành lập 1 tổ công tác với mật danh ” K20 “ do Ba Phong ( Người Bến Tre – Trung tá tốt nghiệp học viện Hải quân TQ ) làm trưởng đoàn , Ông Sáu Tốt ( Người Long An – Tiểu đoàn bậc trưởng – tương đương đại úy ) Phó đoàn phụ trách hậu cần , Ông Hai Hùng ( Người Mỹ Tho – Tiểu đoàn bậc trưởng ) Phó đoàn – Chính trị viên . Đoàn khoảng 30 người , gồm 1 tổ đài 15w do tôi là Tiểu đội bậc trưởng ( tương đương Trung sỹ ) phụ trách với 2 báo vụ viên , 3 quay viên ( người quay máy phát điện khi làm việc ) , cùng đi có 2 cơ yếu ( người dịch các bức điện tín được ghi dưới dạng số ) . Đoàn có nhiệm vụ phải nhanh chóng thọc sâu về Cửa biển Bình Châu ( nay thuộc Bà Rịa – Vũng Tàu ) .
Đêm đầu tiên chúng tôi vượt sông Mã Đà . Đêm thứ 2 chúng tôi vượt đường 20 ( Bây gời tôi mới biết chứ lúc đó ko biết đấy là QL 20 ) .
Chuẩn bị vượt đường 20 Ông Ba Phong ra lệnh :
1- Ko ai được tự động nổ súng .
2- Tổ 15W và cơ yếu đi sau cùng .
3- Khi lạc nhau ám hiệu nhận biết : Hỏi : Tiến – Đáp : Ngang .
Chúng tôi vượt đường 20 an toàn .Chúng tôi đi vào khu vực “ da báo “ , nghĩa là ta làm chủ ban đêm , còn ngày thuộc VNCH . Sáng hôm sau , Ông Hai Hùng ( Chính trị viên ) bảo tôi là Ông bị mệt , ông nhờ tôi mang dùm ông khẩu súng K54 .Tuổi trẻ háo danh , tôi thực sự rất thích thú . Trên đường về Bình Châu , cô gái giao liên người Châu Ro rất ngưỡng mộ tôi vì tôi rất trẻ mà đã có …súng ngắn .
Khoảng năm 1995 , Ông Hai Hùng và vợ ông bị bệnh . Ông gọi điện cho tôi . Tôi lên thăm ông . Ông bảo với tôi là ông Ba Phong ( sau 1975 là giám đốc sở gì đó ở Bến Tre ) và ông Sáu Tốt đã mất .Tôi rất bất ngờ khi ông ngỏ lời xin lỗi tôi . Ông nói rằng ông cảm thấy ân hận và day dứt vì ông đã nhờ tôi mang dùm ông khẩu súng K54 . Ông bảo rằng nếu gặp phục kích thì người hứng đạn của phía bên kia là tôi chứ ko phải là Ông . Và Ông nói với Tôi là Ông cảm thấy như trút được gánh nặng trong lòng bấy lâu nay khi gặp lại tôi và được nói lời xin lỗi .
Bây giờ …Ông đã mất và tôi vẫn rất kính trọng ông
( Khi đi vào vùng …chồng lấn , những tên gọi có thể ko là tên thật )
31-7-15

Tặng ABC .

Ko buồn và đừng trách
Đừng khóc và ko đau
Hãy nâng niu tất cả
Những gì dành tặng nhau .
Cuộc đời như mỗi cây …
Vươn giữa trời đảo gió
Cuộc đời như chính nó
Thích thách thức đất trời
Cuộc đời nhiều ngã rẽ
Đừng trách anh em ơi
Có thể anh ko phải
Như em yêu lúc đầu ?
Nhưng em ở trong anh
vẫn tuyệt như xưa vậy
Có lẽ anh khờ dại
Chắc chỉ vì em thôi …???
1-8-15

Ảnh của Lê Tầm.

Ngẫm & Suy : Tinh và Tướng … hay sự nhầm lẫn tai hại !!!

Nhớ ngày xưa ( gọi là xưa cho nó có vẻ cổ tích chứ cũng ko xưa lắm ) có cậu em cùng làm cơ quan rủ đi SG chơi , thực ra là cậu mang cái xe Mercedec -Benz 4 bánh mới mua đi bảo dưỡng lần 1 theo định kỳ . Cậu bảo là câu đi 1 mình thì buồn , tôi thì cũng thích lang thang ….
Xe vừa đến ngã 4 Hàng Xanh ( cửa ngõ SG ) thì đụng tổ chốt của csgt ra hiệu lệnh yêu cầu dừng xe .Cậu em cầm lái bước xuống xe và đến bên chốt của csgt , một anh csgt lại gần và nhìn vào trong xe . Sau khi kiểm tra giấy tờ có chút “ Phí “ , họ cho chúng tôi đi . Trên xe cậu em kể là cậu nói với tổ csgt là đưa tôi ra sân bay đi Hà Nôi họp gấp vì sắp đến giờ bay nên vội , chạy hơi nhanh Họ cho người kiểm tra thì thấy Tôi to béo bệ vệ (?) trên xe , họ tưởng thật và cho đi .
Xong việc , cậu em mời vào Nhà hàng Hoa Viên ở 6 Mạc Đình Chị Q 1 ăn trưa . Vừa vào tới khuôn viên nhà hàng 2 cô tiếp viên mặc váy ngắn vừa trẻ vừa xinh ra đón và kèm đưa vào bàn . Khổ nỗi 2 cô cứ tưởng Tôi là Sếp (?) . Còn cậu em , các cô nghĩ là lái xe riêng (?) nên ….bỏ cho cục “ Lơ “ .
( À …hóa ra là mình cũng có tướng (?) với 1 vài người đấy nhỉ ,có tướng cũng thích thật (?) lúc ấy mới biết , còn “ tinh ” ( tiền ) thì chắc chắn là ko rồi -huhu.)
Năm ngoái có mấy ạnh bạn từ HN vào chơi .Buổi chiều tôi mời mấy bạn vào nhà hàng trên “ bình dân “một chút ăn tối . Cũng tỏ ra “ Sành điệu – tay chơi “ khi thanh toán tiền Tôi bo thêm cho cô bé phục vụ 20.000 vnđ . Chúng tôi ra bờ biển ngồi uống cà fê và hứng gió , chợt thấy cô bé lúc nãy phục vụ trong quán đến xin phép được ngồi bên …. (?) .
Khuya về đến nhà kiểm tra mới thấy thiếu tờ 500.000vnđ . Sực nhớ , có lẽ là lúc chiều vì mắt kém mà bo lộn tờ 500.000 và vì thế mà được cô bé phục vụ đến bên cạnh và tha thiết xin số điện thoại cầm tay ! hihi .
2-8-15

Cam pu chia …tản mạn ( hết )

Cô chốt cửa , tắt bớt đèn và đến ngồi cạnh Tôi trên chiếc gường rộng , sạch , phủ “ga ” trắng . Trong ánh sáng mờ mờ , Tôi thấy cô trẻ hơn , xinh hơn khi cô ngồi dưới quầy (?) .
Tôi khẽ hỏi : Em tên gì ? quê đâu ?
Em tên Minh Nguyệt (?) , Minh Nguyệt là Trăng Sáng anh ạ , còn quê em tận Cao Lãnh Đồng Tháp lận (?)– Cô đáp .
Tôi chợt nhớ cô Cẩm Nhung ngày xưa cùng đơn vị . Sau ngày 30-4-1975 . Ông bà già của cô từ Bến Tre lên SG thăm cô . Ở trạm gác Ông nhờ Bảo vệ nhắn dùm cho con ông tên Mực là ba má đã lên thăm. Bảo vệ thì khăng khăng với ông bà rằng ở đơn vị ko có ai tên là Mực
Trời ơi ! Con Mực nhà tôi ở đây mà – Ông kêu lên . Vừa lúc đó cô Cẩm Nhung đi ngang qua .Họ mừng quá và ôm nhau khóc … ( Đúng là : Ở quê là Mít là Na , Khi lên thành phố là Hoa là Hồng ? )
Cô bảo tôi nằm xuống cô massage cho .. Tôi bảo với cô : Anh sang đây đi du lịch ít ngày và chỉ mong được ngồi bên cạnh em thôi vì anh muốn tìm hiểu cuộc sống của bà con người Việt ở CPC . Cô ngước mắt nhìn … như muốn tìm điều gì đó (?) !
Tôi cầm tay cô . Bàn tay nhỏ , trắng và mát . Tôi nhìn thẳng vào mắt cô nhẹ nhàng : Em làm ở đây có gì khó khăn ko ? Nếu em bị lừa sang đây , anh có thể giúp em ? Anh có thể về quê em , báo tin cho ba má em hoặc giải cứu em . ( Tôi cố tạo cho cô cái cảm giác cô được sẻ chia , bảo vệ y như Tôi là cảnh sát hình sự đang tham gia phá án (?)
Em cảm ơn anh – giọng cô chùng xuống , hơi buồn – Em làm ở đây cũng do …hoàn cảnh (?) anh ạ . Em tự chọn chứ ko ai ép buộc . Em làm ở đây có cảnh sát bảo vệ , thỉnh thoảng bọn em được kiểm tra Y-tế (?) , khu chúng em tạm trú cũng an toàn ko bị sách nhiễu gì – Cô chia sẻ .
Sao em ko làm việc này ở VN ? Vừa gần nhà thỉnh thoảng ghé qua thăm Ba Má , vừa an toàn ,vừa được bảo vệ và ko lo bất đồng ngôn ngữ ?- Tôi khẽ hỏi .
Anh ko hiểu đâu (?) – Cô lắc đầu ngao ngán – Em đã làm ở quê rồi mà .Làm việc này ở VN ko may gặp người bà con thì chỉ có …chết . Thỉnh thoảng mấy ổng cảnh sát khu vực , mấy ổng chính quyền địa phương nơi tụi em tạm trú , khi nhậu say xỉn thường kêu chúng em …phục vụ , rồi xù luôn (?) Tụi em đâu dám thưa ( kiện ) ai ? Lại mấy thằng bảo kê nữa chứ , thỉnh thoảng cũng phải …biếu ko chúng nó đấy , anh ạ .
Chợt điện trong phòng bật sáng , Cô báo hết giờ , Lúc này Tôi mới kịp quan sát : Phòng khá rộng và sạch sẽ , có quạt và máy lạnh . Tôi đưa cho cô 500K . Cô ko nhận , Cô bảo trả tiền dưới quầy . Tôi bảo Cô : Cái này Anh tặng Em , Anh cảm ơn em vì em tâm sự thật lòng và tin anh (?) .Ở dưới quầy đã có người trả cho anh rồi .
Cô cảm ơn và nhắc …Anh nhớ Số em chứ ?
16-7-15